Vóc người nhỏ nhắn, cân nặng chưa được 60kg nên Binh nhì Phan Quang Vũ, chiến sĩ Tiểu đội 8, Trung đội 9, Đại đội 3, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 123, Bộ CHQS tỉnh Lạng Sơn cứ phải gồng mình đu theo chiếc máy lu cầm tay. Bên cạnh, 3 đồng đội-mỗi người một chiếc xẻng thoăn thoắt xúc cát đổ vào để Vũ lu nền các lối đi ở Trường Phổ thông nội trú liên cấp Tiểu học và THCS Kiên Mộc, xã Kiên Mộc (Lạng Sơn). Suốt từ 6 giờ sáng, Vũ và các đồng đội không mấy lúc ngơi chân tay, hết vận chuyển vật liệu, san lấp mặt bằng lại quay sang lu nền đường, sân... Ở một góc khác, một tốp chiến sĩ giúp vận chuyển xi măng, cát, gạch từ nơi tập kết vào vị trí xây dựng. Quãng đường chỉ khoảng 800m nhưng dốc nên việc đưa vật liệu vào công trường vì thế tốn rất nhiều công sức.
Thượng úy Trần Đức Hậu, Đại đội trưởng Đại đội 3, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 123 chia sẻ: “Từ đầu tháng 7, khoảng 100 cán bộ, chiến sĩ Tiểu đoàn 1 được điều động giúp nhà thầu thi công Trường Phổ thông nội trú liên cấp Tiểu học và THCS Kiên Mộc. Chúng tôi tham gia hầu hết phần việc theo đề nghị và kế hoạch phối hợp với nhà thầu. Riêng vật liệu, mỗi ngày chúng tôi vận chuyển khoảng 3 tấn xi măng, 3m³ cát và khoảng 10.000 viên gạch từ điểm tập kết vào vị trí xây dựng”. Đại tá Nguyễn Công Khuê, Chính ủy Bộ CHQS tỉnh Lạng Sơn cho biết thêm: “Các trường nội trú nơi biên giới có ý nghĩa lớn về nhiều mặt. Vì thế, trước khó khăn của đơn vị thi công, chúng tôi điều động khoảng 100 cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn 123 giúp các nhà thầu. Quá trình thực hiện nhiệm vụ, đơn vị chỉ đạo các cơ quan, đơn vị chủ động phối hợp chặt chẽ với chính quyền địa phương, ban quản lý dự án và nhà thầu; bố trí linh hoạt các ca, kíp làm việc, tăng cường nhân lực, khắc phục khó khăn về địa hình để bảo đảm tiến độ, chất lượng công trình”.
 |
Cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn 19 (Sư đoàn 968, Quân khu 4) tham gia thi công, hoàn thiện các hạng mục tại Trường Phổ thông nội trú liên cấp Tiểu học và THCS Hướng Phùng, xã Hướng Phùng (Quảng Trị).
|
Hiệu quả của sự hỗ trợ ấy có thể đo đếm bằng những con số rất cụ thể. Theo tính toán của ông Phạm Văn Đạm, cán bộ Công ty Cổ phần Đầu tư xây dựng và Kỹ thuật 29 (Tổng công ty 319, Bộ Quốc phòng), phụ trách kỹ thuật khối nhà ăn Trường Phổ thông nội trú liên cấp Tiểu học và THCS Kiên Mộc, riêng phần san nền để chuẩn bị lát nền tầng 1, nếu chỉ sử dụng lực lượng công nhân thì phải mất khoảng 10 ngày. Khi có bộ đội hỗ trợ, thời gian thực hiện rút xuống còn khoảng 5 ngày. Ông Đạm nhấn mạnh: “5 ngày trong bối cảnh chúng tôi chạy đua tiến độ từng phút, từng giờ có ý nghĩa vô cùng lớn. Và đấy mới chỉ là một phần việc, còn nhiều phần việc khác cũng đã được đẩy nhanh nữa”. Ông Trần Đăng Khoa, cán bộ Công ty TNHH MTV Nga Phong, chỉ huy phó công trường Trường Phổ thông nội trú liên cấp Tiểu học và THCS Khuất Xá, xã Khuất Xá (Lạng Sơn) nhận xét: “Trong điều kiện thiếu nhân công, phải đẩy nhanh tiến độ bàn giao thì thêm một người lao động đối với chúng tôi cũng rất đáng quý. Vậy mà chúng tôi được 40 cán bộ, chiến sĩ Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 123 giúp đỡ và đều là những người trách nhiệm, kỷ luật”.
Không chỉ ở tỉnh Lạng Sơn, Trung đoàn 19, Sư đoàn 968 (Quân khu 4) cũng duy trì khoảng 20 cán bộ, chiến sĩ giúp đẩy nhanh tiến độ thi công Trường Phổ thông nội trú liên cấp Tiểu học và THCS Hướng Phùng, xã Hướng Phùng (Quảng Trị). Theo Trung tá Dương Tuấn Anh, Phó trung đoàn trưởng Trung đoàn 19, cán bộ, chiến sĩ đơn vị đều xác định rõ ý nghĩa thiết thực của công trình đối với người dân, học sinh biên giới. Mặc dù thời tiết nắng nóng gay gắt nhưng tất cả đều nêu cao quyết tâm. Mỗi ngày, trước khi bắt đầu công việc, chỉ huy đều quán triệt yêu cầu kỹ thuật và an toàn lao động cho các chiến sĩ; cuối ngày lại kiểm tra kết quả để chuẩn bị công việc cho ngày hôm sau.
Cùng với bộ đội, Đảng ủy, UBND xã Kiên Mộc còn huy động cán bộ, đảng viên và người dân 15/15 thôn giúp đỡ các nhà thầu trong giai đoạn nước rút, có hôm cao điểm, số lượng người tham gia lên tới khoảng 200 người. Trong số đó, nhiều người là phụ huynh mà chỉ ít ngày sau, chính con họ sẽ trở thành học sinh của ngôi trường mới. Chị Bế Thị Thu, người dân thôn Pò Háng, xã Kiên Mộc là một ví dụ. Chị nghĩ đơn giản rằng mình góp một ngày công thì trường sẽ sớm hoàn thành thêm một phần, mà đó cũng chính là nơi con mình sẽ học. “Nghỉ đi đồi một vài buổi có sao đâu, hôm nay chưa làm thì hôm sau làm. Ngôi trường đang cần chúng tôi hơn. Chúng tôi có thể giúp được nhiều việc. Thêm một người, thêm một đôi tay, ngôi trường sẽ càng thêm ý nghĩa”, chị Thu tâm sự.
Từ nhiều ngày, thầy giáo Nông Văn Hình, Phó hiệu trưởng Trường Phổ thông nội trú liên cấp Tiểu học và THCS Khuất Xá cùng các giáo viên thường xuyên đến trường để chuẩn bị đón học sinh. Thầy mặc bộ quần áo giản dị đến nỗi khiến chúng tôi lầm tưởng là công nhân. Chúng tôi nghĩ, có lẽ vì hiểu rất rõ giá trị của từng phòng học, từng bộ bàn ghế nên thầy cứ cẩn thận tự tay quét dọn, kê lại như đang chuẩn bị cho chính ngôi nhà của mình.
Chứng kiến sự chung tay đầy nhiệt thành, trách nhiệm của tất cả mọi người trên những công trường trường nội trú biên giới, chúng tôi cảm nhận rõ rằng, những ngôi trường ấy không chỉ được dựng lên bằng bê tông, sắt thép mà còn bằng rất nhiều tình cảm. Chúng tôi cũng tin, các em nhỏ vùng biên sẽ cảm nhận được tình yêu thương, sự quan tâm gửi gắm ấy khi bước vào ngôi trường mới.
(còn nữa)