Mối quan hệ giữa Mỹ cùng các đồng minh thân thiết trong Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) đang có dấu hiệu rạn nứt nghiêm trọng. Càng đánh mạnh, càng yêu cầu lớn về hậu cần, trang bị, vũ khí, không gian tác chiến, với vai trò đồng minh, Mỹ muốn NATO chia sẻ. NATO dứt khoát: Không!
Nhiều nước trong NATO không muốn mình trở thành điểm xuất phát của máy bay, tên lửa trong các cuộc tấn công nhằm vào Iran. Họ không muốn trực tiếp can dự vào cuộc chiến này dưới bất kỳ hình thức nào. Họ chỉ tình nguyện tham gia các chiến dịch ngoại giao, như đã từng nỗ lực trước khi cuộc chiến xảy ra.
 |
| Ảnh minh họa: Reuters |
Lời từ chối thẳng thừng từ đồng minh thân cận trong NATO như một “cú tát” trời giáng vào niềm tin chính trị giữa Mỹ và NATO, vốn đang có nhiều sứt mẻ sau việc Mỹ yêu cầu gia tăng đóng góp và thực thi nghĩa vụ thời gian gần đây.
Đáp lại lời từ chối từ “bạn hiền”, Tổng thống Mỹ Donald Trump đe dọa rút khỏi NATO, như đã từng đưa ra lời đe dọa tương tự trong nhiệm kỳ tổng thống đầu tiên.
Nhưng, nhìn lại lịch sử, không dễ để NATO tan rã, khi mà các nước trong khối này còn muốn tận dụng nhau.
Từ khi ra đời, NATO đã trải qua nhiều biến cố nghiêm trọng, tưởng như tan rã. Ba trong số đó được tạo nên bởi 3 cuộc xung đột ở Trung Đông. Năm 1956, năm 1973 và 2003. Tại những thời điểm này, cả Mỹ và châu Âu đều lên án gay gắt sự yếu kém của nhau, của NATO, thậm chí còn gọi NATO là “vô dụng”.
Trong khi đó, thời điểm này, nhiều nước ở Trung Đông lại nhiệt tình ủng hộ các cuộc tấn công của liên quân nhằm vào Iran. Dường như đây là dấu hiệu rõ rệt cho thấy một cuộc đổi ngôi đồng minh và dịch chuyển cơ cấu quyền lực đã bắt đầu “cựa quậy”.
Không phải vô cớ, gần đây, các căn cứ, trung tâm hậu cần, kỹ thuật, cảng biển của Mỹ ở vùng Vịnh mọc như nấm sau mưa, để hậu thuẫn cho các hoạt động quân sự của Mỹ khắp Trung Đông, và rộng hơn là kiểm soát châu Âu, Tây Á, Nam Á, Trung Á, Bắc Phi… rồi loang ra cả những vùng biển quan trọng.
Hệ thống an ninh tập thể toàn cầu của Mỹ đang được thử lửa khi tương quan quyền lực giữa các cường quốc và các cấu trúc tổ chức quân sự, các khối liên minh mới xuất hiện.
Lịch sử không bao giờ lặp lại hoàn toàn giống hệt nhau. Như nhà văn Mark Twain nhận xét: “Nó luôn có vần điệu với chính nó”. Các nhóm lợi ích mới sẽ sinh ra những đồng minh mới để gánh vác sứ mệnh lịch sử mới.
Mấy ngày qua, liên tục các tuyên bố muốn chấm dứt chiến sự từ những người nắm quyền lực của các bên tham chiến đưa ra. Tưởng như sau các tuyên bố ấm áp ấy, hòa bình sẽ được lập lại tới nơi. Thế nhưng, tàu chiến, máy bay, binh sĩ vẫn được điều động rầm rập tới Trung Đông.
Lý do ngăn cản Iran làm giàu uranium ở cấp độ vũ khí đã trở nên mờ nhạt. Mục tiêu tối thượng của cuộc xung đột Trung Đông lần này đã được công khai: Dầu mỏ!
Ngày 28-3, Houthi phóng tên lửa đạn đạo vào mục tiêu quân sự của Israel, nhằm ủng hộ Iran và “trục kháng cự”. Động thái này không chỉ đánh dấu bước leo thang mới trong xung đột Trung Đông, mà còn cho thấy những “quân bài” đang dần được lật mở. Khi các bên gia tăng đối đầu và mở rộng phạm vi can dự, khu vực đứng trước nguy cơ trượt dài vào một cuộc khủng hoảng đa hướng, khó kiểm soát và kéo theo nhiều hệ lụy toàn cầu.
Cuộc xung đột ở Trung Đông đã trải qua trọn vẹn một tháng, với tốc độ, cường độ khủng khiếp; ảnh hưởng vượt ra khỏi biên giới nhiều quốc gia cũng như dự tính của chính các bên tham chiến.
Chuyện xưa, nhiều lần chú bé chăn cừu lừa người làng về việc “có sói”. Một lần kia, sói đến thật, cậu lại la lên: “Có sói!”. Người làng nghĩ rằng, cậu lại lừa đảo nên không ứng cứu. Kết cục, sói ăn thịt cả đàn cừu.
Tuyên bố mới đây của Tổng thống Mỹ Donald Trump về việc “tiếp xúc hiệu quả” với Iran, đồng thời hoãn tấn công vào các mục tiêu năng lượng của Tehran, ngay lập tức làm dấy lên nhiều cách hiểu trái chiều. Trong khi Washington phát đi tín hiệu đối thoại thì Tehran lại kiên quyết phủ nhận, phơi bày một thực tế quen thuộc trong các điểm nóng địa chính trị: Thông tin không chỉ phản ánh thực tế mà còn là công cụ phục vụ chiến lược.
Một lời có thể định thiên hạ. Hay như cách nói dân gian, dùng “võ miệng” cũng có thể khuynh đảo thiên hạ. Xưa nay, những người miệng lưỡi sắc hơn gươm, dùng "võ miệng" thắng võ lực, dùng tài ăn nói, biến lời nói thành sức mạnh để thay đổi thế cục, đều lưu sử sách.
Ngày 20-3, tại khuôn viên Nhà Trắng, Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố: “Bạn không thể ngừng bắn khi bạn đang thực sự hủy diệt đối thủ”.
Các cuộc tấn công của Mỹ và Israel nhằm vào Iran từ cuối tháng 2 đã kéo theo các đòn đáp trả của Tehran nhằm vào căn cứ và lợi ích của Mỹ trong khu vực, gây thiệt hại về người, cơ sở vật chất và tác động tới nhiều lĩnh vực ở các nước sở tại. Diễn biến này không chỉ phản ánh môi trường an ninh phức tạp ở Trung Đông mà còn cho thấy một thực tế: Cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự có thể bị cuốn vào xung đột dù không phải chủ thể trực tiếp.
Iran và Israel đã nhắm vào các cơ sở hạt nhân của nhau mà tấn công. Cuộc xung đột đã có dấu hiệu leo thang ở mức đặc biệt nguy hiểm.
Chiến sự Trung Đông đang đứng trước những ngã rẽ mấu chốt. Hoặc sẽ sớm kết thúc, hoặc sẽ leo thang. Mọi toan tính đang ở lúc cực điểm.
Xung đột quân sự giữa liên minh Mỹ - Israel với Iran đang không chỉ ảnh hưởng tới các lĩnh vực kinh tế và đời sống người dân trên toàn cầu, mà xét về góc độ quân sự, đây là cuộc xung đột mang nhiều nét điển hình chiến tranh hiện đại.
Eo biển Hormuz gần như đóng cửa, thế giới đảo lộn, vô vàn kế hoạch phải thay đổi… dù muộn nhưng đã đến lúc người ta buộc phải dịch chuyển cấu trúc dòng chảy thương mại toàn cầu vốn định hình nhiều thập niên qua.
Cuộc xung đột giữa Iran và liên quân đang ở thời điểm căng thẳng và nguy hiểm nhất, khi những cảnh báo theo kiểu “tối hậu thư” đậm mùi thuốc súng liên tục được phát đi, mà đồng hồ thì đang đếm ngược về thời hạn chót.
Mối quan hệ giữa Mỹ cùng các đồng minh thân thiết trong Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) đang có dấu hiệu rạn nứt nghiêm trọng. Càng đánh mạnh, càng yêu cầu lớn về hậu cần, trang bị, vũ khí, không gian tác chiến, với vai trò đồng minh, Mỹ muốn NATO chia sẻ. NATO dứt khoát: Không!
Chiến sự Trung Đông vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt cho dù đã có những tuyên bố mang tính tích cực hơn. Trên thực địa, bom đạn, tên lửa hạng nặng vẫn bay qua bay lại nhằm vào nhau, bất chấp tuyên bố của Tổng thống Mỹ Donald Trump khẳng định “mục tiêu quan trọng” đã đạt được, và “Chúng tôi đã chiến thắng theo nhiều cách. Đây sẽ chỉ là một chiến dịch ngắn hạn”.
Tháng 1-2026 thế giới chấn động khi lực lượng đặc nhiệm của Mỹ bất ngờ bắt giữ Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro. Hơn 2 tháng sau, vào ngày 8-3, nước Mỹ “chính thức công nhận” chính phủ lâm thời của Venezuela, đi kèm là các bản “thỏa thuận” hợp tác liên quan đến khai thác nguồn vàng và dầu ở quốc gia có trữ lượng dầu lớn nhất thế giới. Cả thế giới giờ đây có lẽ đã nhìn thấy “thâm ý” đầu rắn và giếng dầu trong vụ bắt giữ Tổng thống Nicolas Maduro.
Không phải ngẫu nhiên quân đội Israel bắt đầu mở chiến dịch tiến hành tập kích các kho dầu và nhà máy lọc dầu lớn của Iran. Việc Israel chuyển từ tấn công mục tiêu chính trị và quân sự sang các cơ sở công nghiệp quan trọng thuộc lĩnh vực dầu mỏ và hóa lọc dầu của Iran cho thấy những tính toán dọn đường cho một cuộc chiến nhằm tiêu hao sức mạnh của Iran.