Nhắc đến Trần Tiến, người ta nghĩ ngay đến một chất Hà Nội rất lạ. Không dịu dàng, lãng mạn như Phú Quang, Hà Nội của Trần Tiến gai góc, phong trần nhưng thấm đẫm tình người. Sinh ra và lớn lên ở mảnh đất Hà thành, trải qua những năm tháng bom đạn và thời kỳ bao cấp khốn khó, âm nhạc của ông bén rễ từ chính vỉa hè, từ những thân phận nhỏ bé ở các tầng lớp xã hội.
 |
Nhạc sĩ Trần Tiến.
|
Hơn nửa thế kỷ gắn với âm nhạc, triết lý làm nghề của nhạc sĩ Trần Tiến gói gọn trong cụm từ "hướng về số đông". Ông không viết nhạc trong phòng kính để tự thưởng thức. Ông mang âm nhạc ra quảng trường, ra bờ biển, lên những vùng biên giới xa xôi qua những chuyến du ca huyền thoại. Từ “Mặt trời bé con”, “Tóc gió thôi bay” đến “Sắc màu”, “Mẹ tôi”, “Chị tôi”... bất kỳ ai cũng có thể tìm thấy một phần cuộc đời mình trong đó. Nhạc của ông được giới chuyên môn đánh giá là cuốn nhật ký bằng âm thanh ghi lại số phận con người, những lát cắt nhức nhối nhưng cũng đầy yêu thương của cuộc sống thường nhật.
Với sân khấu Phòng khách 3 thế hệ-một điểm hẹn nghệ thuật mới của Hà Nội tại Nhà hát Hồ Gươm (chuỗi chương trình kéo dài từ tháng 6-2026 đến năm 2027), từ khán phòng cho đến sàn diễn được Giám đốc âm nhạc Dương Cầm, đạo diễn sân khấu Đặng Xuân Trường đưa khán giả bước vào phòng khách ấm cúng của một gia đình Hà Nội. Đó là ngôi nhà ấm cúng với những ô cửa sổ màu xanh, bức tường vàng và không gian gia đình quen thuộc. Từ “phòng khách” ấy, những câu chuyện về gia đình, ký ức và sự gắn kết giữa các thế hệ được mở ra bằng âm nhạc.
Trên sân khấu ấy, nhạc sĩ Trần Tiến không sắm vai một người thầy đứng trên bục giảng, mà ông xuất hiện như một người bạn già để đối thoại với những người trẻ-những nghệ sĩ Gen Z mang tư duy âm nhạc toàn cầu, sử dụng công nghệ và những bản phối hiện đại. “Tôi không sợ các bạn làm mới nhạc của tôi, tôi chỉ sợ các bạn không có “lửa”. Âm nhạc của thời nào cũng vậy, muốn chạm đến số đông thì trước hết phải đi ra từ trái tim”, nhạc sĩ Trần Tiến chia sẻ.
Sự giao thoa giữa những ca khúc quen thuộc của ông được khoác lên mình chiếc áo mới. Những bản phối của các ca sĩ trẻ không làm mất đi cái hồn tự sự của nhạc sĩ Trần Tiến, mà ngược lại, nó chứng minh một điều: Giá trị cốt lõi của âm nhạc hướng đến số đông là trường tồn. Sự thấu hiểu, những giọt nước mắt và cả những cái ôm siết chặt giữa 3 thế hệ trên sân khấu xóa nhòa mọi khoảng cách tuổi tác.
Sự trở lại của Trần Tiến cùng với cháu gái-ca sĩ Trần Thu Hà, ca sĩ Phan Mạnh Quỳnh, Thắng và Marzuz (tên thật Trần My Anh) trong Phòng khách 3 thế hệ đậm tính đối thoại dành cho giới trẻ là lời khẳng định mạnh mẽ: Người nghệ sĩ chân chính không bao giờ bị bỏ lại phía sau. Hành trình âm nhạc hướng đến số đông của ông, dù ở thập niên 1980 hay ở hiện tại, vẫn luôn tìm được lối đi vào lòng khán giả nhờ tính chân thật và tình yêu thương con người.