Ngày 25-5, nhóm phóng viên Báo Quân đội nhân dân đã trực tiếp vào Bệnh viện dã chiến truyền nhiễm số 2 đặt tại Trung đoàn 831 (Bộ CHQS tỉnh Bắc Giang)-nơi đang điều trị cho gần 170 bệnh nhân Covid-19, trong đó có nhiều bệnh nhân nặng...
“Thử lửa” ở nơi nguy hiểm nhất
Tối 24-5, trong lúc tác nghiệp tại Bắc Giang, chúng tôi vô tình được xem hình ảnh hai nữ y tá trong bộ đồ bảo hộ phòng, chống dịch (PCD), mồ hôi ướt đẫm tóc mai, đang ngồi tựa lưng vào bậc thềm của bệnh viện tranh thủ... ngủ! Bức ảnh khiến chúng tôi vô cùng xúc động. Trằn trọc mãi, đến khuya, tôi quyết định nhắn tin cho Thượng tá, PGS, TS, Bác sĩ Lương Công Thức, Phó giám đốc Bệnh viện Quân y 103, hiện đang là Giám đốc Bệnh viện dã chiến truyền nhiễm số 2 tại Bắc Giang với đề nghị: Sáng sớm ngày 25-5, phóng viên Báo Quân đội nhân dân xin được đến tìm hiểu công việc ở nơi "nguy hiểm hàng đầu" trong cuộc chiến PCD Covid-19...
 |
| Các y bác sĩ tập trung cứu chữa cho công nhân nhiễm Covid-19 |
Hơn 6 giờ sáng, dù trời mưa như trút nước nhưng chúng tôi đã có mặt tại Bệnh viện dã chiến truyền nhiễm số 2 trên địa bàn xã Quế Nham, huyện Tân Yên. Đứng trước cánh cổng sắt đóng kín với dòng chữ “Không phận sự, miễn vào”, chúng tôi ai cũng ý thức được mức độ lây lan và tính chất nguy hiểm của dịch bệnh ở nơi này. Các phóng viên nhanh chóng mặc trang phục bảo hộ rồi liên hệ với bộ phận trực gác xin vào khu vực hành chính của bệnh viện. Tất cả không gian ở đây đều ngăn nắp, gọn gàng và tĩnh lặng.
Nếu chỉ nhìn qua, ít ai biết rằng, phía bên kia dải barie mềm, cách khu hành chính chừng vài chục mét là nơi đang điều trị cho gần 170 bệnh nhân Covid-19. Khu điều trị của bệnh viện dã chiến truyền nhiễm được tổ chức khép kín trong hội trường lớn, nội bất xuất, ngoại bất nhập.
Bác sĩ Lương Công Thức đã chờ sẵn chúng tôi với đôi mắt thâm quầng và lời cảnh báo: “Này, đừng lại gần tôi nhé!”. Thấy chúng tôi không bước tiếp và thoáng chút bối rối, bác sĩ Thức cười xòa: “Xin lỗi, làm anh em ngại. Nhưng đó là quy định nghiêm ngặt buộc phải duy trì thường xuyên, đến nỗi thành thói quen và phản xạ của các y, bác sĩ công tác tại đây!”.
Trao đổi với bác sĩ Lương Công Thức, chúng tôi đề nghị anh kể về những vất vả, hy sinh của anh trong những ngày qua, nhưng anh cười: “Ở đây, tất cả chúng tôi đều coi là nơi “thử lửa” và những người vất vả nhất là đội ngũ y, bác sĩ, điều dưỡng viên trực tiếp làm việc trong khu điều trị bệnh nhân. Các nhà báo nên hỏi chuyện những y, bác sĩ vừa xong ca trực"...
Trời ngớt mưa, nắng bừng lên rất nhanh, những chiếc áo blouse chưa kịp khô vì nước, lại đẫm mồ hôi... Chúng tôi gặp Đại úy, bác sĩ Nguyễn Duy Thành (Khoa Điều trị) khi anh vừa trực xong. Anh Thành gắng giấu sự mệt mỏi bằng lời nói đầy tự tin: “Các bệnh nhân đều ổn định, bệnh nhân nặng đều tiến triển tốt”. Đại úy Nguyễn Duy Thành nhớ lại cách đây ít ngày, kíp điều trị do anh phụ trách thu dung một sản phụ đã có tuổi thai 18 tuần là bệnh nhân Covid-19 vào điều trị. Điều đặc biệt lưu ý với những bệnh nhân này là phải bảo đảm an toàn tuyệt đối để tránh ảnh hưởng tới thai nhi. Khi tiếp nhận, bệnh nhân có biểu hiện khá chủ quan với dịch bệnh. Lúc ấy, dù đang phải đón nhiều bệnh nhân khác, bác sĩ Thành vẫn phải dành thời gian để nói cho bệnh nhân hiểu về mức độ nguy hiểm của dịch Covid-19, về các nguy cơ có thể gặp phải. Từ lúc đó, bệnh nhân này ý thức hơn hẳn, thậm chí còn chủ động thực hiện các quy định trong quy trình điều trị một cách rất tích cực.
Tại Bệnh viện dã chiến truyền nhiễm số 2, Đại úy Nguyễn Duy Thành là bác sĩ ít tuổi nhất. Chúng tôi hỏi: "Điều gì ở đây làm bác sĩ thấy lo lắng nhất?". Thành trả lời: “Tôi lo mấy ngày tới sẽ còn nhiều bệnh nhân Covid-19 nhập viện, bởi qua theo dõi thông tin thì thấy ngoài cộng đồng đang có khá nhiều người diện F1. Chúng tôi chỉ mong dịch sớm được đẩy lùi”... Hỏi, phóng viên muốn vào gặp bệnh nhân một lát để hỏi chuyện và chụp bức ảnh thì có được không? Bác sĩ Thành lắc đầu: "Tuyệt đối nghiêm cấm!".
Tâm sự của những "bông hồng thép"
Thượng úy Nguyễn Thị Huệ (Điều dưỡng viên Khoa Hồi sức cấp cứu) trực đêm qua nhưng buổi sáng chị đã cùng đồng đội dọn dẹp vệ sinh. Nhìn người phụ nữ mảnh mai khoác áo blouse trắng, đôi mắt trũng sâu sau cặp kính bảo hộ ngồi nghỉ giải lao phía đối diện đầy ánh nắng, tôi đùa: “Chị ngồi lui vào trong một chút, nắng cháy hết da rồi”. Chị chìa cánh tay cười: “Anh yên tâm, chúng em ở đây có muốn đen đi cũng không được vì thường xuyên phải dùng nước sát khuẩn thay cho kem dưỡng da mà”. Trao đổi với chị Huệ, tôi được biết, việc mặc bộ đồ bảo hộ trong suốt ca trực hơn 3 giờ đồng hồ không khác gì đi tắm xông hơi quá giờ. Khi trời nắng nóng còn khổ hơn gấp bội, ai yếu sẽ không thể chịu nổi một giờ bởi di chuyển khó khăn, ngột ngạt, khó thở... Thế nhưng, các chị vừa mặc, vừa phải bảo đảm tiến độ thu dung, điều trị cho bệnh nhân. “Giờ chúng em đã quen rồi! Có lúc, hết ca làm, cởi bộ đồ bảo hộ ra phải trút được cả chậu mồ hôi trong ủng”, Thượng úy Nguyễn Thị Huệ cười.
 |
| Khử khuẩn các phương tiện đưa bệnh nhân mới vào điều trị. |
Sau lời nói vui ấy, chị Huệ kể với tôi về ca trực đêm 24-5 mà theo chị thì đó là ca trực mà chị sẽ nhớ nhất trong 17 năm qua, kể từ khi vào nghề: Trong đêm, kíp trực của chị gồm 3 người (bác sĩ và hai điều dưỡng viên) đã tiếp nhận gần 90 bệnh nhân dương tính với SARS-CoV-2 vào điều trị. Trong đó có cả bệnh nhân nhỏ tuổi và bệnh nhân đang mang thai. Chị và đồng đội cố gắng làm trọn các khâu, không nỡ gọi thêm người bởi ca trực nào cũng quá vất vả, lại ảnh hưởng ca trực khác. Vừa thăm khám, vừa sắp xếp, hướng dẫn người bệnh..., tất bật từ đầu tối đến khuya. Xong mọi việc, lúc thay ca thì mồ hôi đã sũng nước trong đôi ủng bảo hộ...
Đang trò chuyện, điện thoại của chị Huệ để trên bàn đá rung lên vì có tin nhắn đến. Chị giơ tôi xem màn hình điện thoại với bức ảnh gia đình, hai đứa con kháu khỉnh và giải thích: “Ở đây, theo quy định, khi vào ca trực, chúng tôi đều không được mang theo điện thoại. Tất cả việc hội chẩn, phối hợp bên trong khu điều trị và bên ngoài đều thông qua điện thoại hữu tuyến. Trực đêm đến một, hai giờ sáng mới hết ca. Lúc ấy, cũng không thể liên lạc được với chồng và con nên đành mở ảnh trong điện thoại ra ngắm cho bớt nhớ...”.
Năm nay, con gái đầu của chị Huệ thi vào lớp 10 nhưng đúng vào thời gian cao điểm ôn thi của con thì chị lên đường vào tâm dịch. Chồng chị công tác vắng nhà, vì vậy các con đành gửi ông bà. Nhiều lúc nhớ con nhưng lệch giờ ca trực của mẹ với ca học, giờ ngủ nghỉ của con thì cũng không thể liên lạc được. Những lúc con gái chị có bài tập khó cũng chỉ có thể nhắn tin hỏi mẹ, khi kết thúc ca trực thì chị mới trả lời.
Cũng như Điều dưỡng viên Nguyễn Thị Huệ, Đại úy Bùi Thị Trà My (Chủ nhiệm khoa Dược, Bệnh viện dã chiến truyền nhiễm số 2) theo đoàn công tác lên Bắc Giang lập bệnh viện từ ngày 19-5. Sáng ấy, 6 giờ 45 phút chị nhận lệnh và 7 giờ 30 phút lên đường. Cậu con trai chưa đầy 3 tuổi còn ngái ngủ cứ bám rịt lấy tay mẹ nũng nịu không cho đi. Chị nén xúc động, nhờ bà nội trông con giúp và cùng đồng đội lao vào vùng dịch.
Khi chúng tôi hỏi, điều gì chị thấy ấn tượng nhất khi làm nhiệm vụ ở bệnh viện dã chiến lần này, Dược sĩ Bùi Thị Trà My nhìn thẳng vào mắt tôi, cương nghị: “Vinh dự và trách nhiệm!”
Những cuộc trò chuyện ngắn ngủi của chúng tôi với các thầy thuốc ở bệnh viện dã chiến thi thoảng lại bị gián đoạn bởi tiếng còi cứu thương đưa bệnh nhân vào nhập viện. Các bóng áo trắng lại vút đi..., mỗi người một việc.
Xin được số điện thoại, chúng tôi gọi điện hỏi chuyện bệnh nhân Triệu Thị C. quê ở Lạng Sơn, đang điều trị tại Bệnh viện dã chiến truyền nhiễm số 2. Dù vẫn còn tâm trạng lo lắng, nhưng chị C. bày tỏ cảm ơn quân đội đã kịp thời lập bệnh viện dã chiến và chia sẻ: “Sự ân cần, chu đáo của đội ngũ y, bác sĩ của bệnh viện đã giúp chúng tôi yên tâm điều trị. Chúng tôi hy vọng, với sự chung tay của các bác sĩ quân y, chúng tôi sẽ sớm khỏi bệnh...”. Còn bệnh nhân Lương Thị H.N thì tự tin bày tỏ: “Tôi rất có niềm tin vào bệnh viện dã chiến của Bộ đội Cụ Hồ. Điều này đã được chứng minh trong thực tế được điều trị tại đây. Qua tìm hiểu, tôi được biết, quân đội luôn là lực lượng đi đầu và có nhiều kinh nghiệm trên trận tuyến chống dịch Covid-19. Khi được điều trị tại bệnh viện, trước sự chuyên nghiệp và chu đáo của đội ngũ y bác sĩ, tôi tin chắc rằng sẽ sớm được chữa khỏi để trở lại cuộc sống thường nhật. Cảm ơn các y, bác sĩ! Cảm ơn chiến sĩ Bộ đội Cụ Hồ”.
Rời Bệnh viện dã chiến truyền nhiễm số 2 khi đã quá trưa, những phần cơm đặt trên chiếc bàn dã chiến trong nhà ăn bệnh viện đã nguội ngắt, nhưng vẫn chưa có ai được nghỉ. Giờ đây, trong chúng tôi, hình ảnh những y, bác sĩ trong bộ đồ bảo hộ phòng dịch đã in đậm, đầy cảm phục và yêu mến. Họ thực sự là những "chiến binh áo trắng", những chiến binh quả cảm, giàu lòng nhân ái, là ân nhân của người dân Bắc Giang, nhất là những bệnh nhân được điều trị nơi đây.
| Hai bệnh viện dã chiến truyền nhiễm số 1 và số 2 được Bộ Quốc phòng chỉ đạo triển khai với đầy đủ nhân lực, trang thiết bị và cơ sở vật chất để đón nhận, điều trị bệnh nhân Covid-19 ở hai tỉnh Bắc Ninh và Bắc Giang, kịp thời bảo vệ sức khỏe, tính mạng nhân dân. Theo đó, bệnh viện số 1 do Bệnh viện Quân y (BVQY) 354 (Tổng cục Hậu cần) chủ trì, sử dụng nhân lực, vật tư từ BVQY 354 và các BVQY: 105, 103 và Bệnh viện Bỏng quốc gia Lê Hữu Trác. Bệnh viện số 2 do BVQY 103 chủ trì, sử dụng nhân lực, vật tư từ BVQY 103, Bệnh viện Y học Phòng không-Không quân, Viện Y học cổ truyền quân đội và các lực lượng phối thuộc của Quân đoàn 2. Mỗi bệnh viện quy mô 300 giường bệnh (có thể tăng lên 500 giường bệnh khi cần thiết). |
Bài và ảnh: VĂN SƠN - SƠN HƯỚNG
Thực hiện Nghị quyết số 84/NQ-CP: