Tôi quen biết đại tá, nhà thơ Tạ Hữu Yên (sinh 1927 quê xã An Ninh-Hoa Lư-Ninh Bình) từ năm 1981. Ngày ấy ông còn là trưởng phòng văn nghệ, biên tập thơ của nhà xuất bản Quân đội nhân dân. Năm 1981 Hội văn nghệ tỉnh Hải Hưng (cũ) có mời ông đọc bản thảo cho trại sáng tác do Hội văn nghệ Hải Hưng tổ chức. Nhờ vậy mà tôi quen ông. Năm tròn 60 tuổi, ông đã từng đạp xe hai lần từ Hà Nội về Hưng Yên, rồi từ Hưng Yên về Hà Nội-một lượt là 64km. Có lần ông về tận Thái Bình thăm một bạn thơ là Phan Đức Chính, xa gấp đôi Hà Nội-Hưng Yên, ông cũng ghé thăm tôi. Thỉnh thoảng in được tập sách mới nào, ông cũng gửi cho tôi qua đường bưu điện.

Ông là nhà thơ có 122 bài thơ được phổ nhạc. Nay ông đã trên 70 tuổi mà vẫn viết khỏe, với mười bút danh, viết đủ thể loại: tạp văn, trường ca, thơ, truyện danh nhân, truyện ký… Ông đã có hơn 40 đầu sách và hàng ngàn bài báo. Thơ châm của ông cũng là kỷ lục, Ngoài bút danh Lê Hữu, Nam Yên, Đông Xuân… ông còn có bút danh Cử Tạ, Tạ Yên. Tôi nhớ ngày 13-4-1995, gặp ông tại Hà Nội-trong buổi họp cộng tác viên báo Người công giáo Việt Nam-ông cho biết: Mỗi ngày ông dành 4 tiếng đồng hồ để viết và 4 tiếng đồng hồ để đọc. Ông là người từ bỏ thuốc lá 20 năm nay. Trước đó, mỗi ngày ông hút từ 3 đến 5 bao thuốc. Mỗi tháng nhuận bút ông thu ngót 2 triệu đồng, còn tết thì trên 5 triệu đồng. Số tiền đó ngoài dùng để chăm sóc tuổi già, ông còn góp lại để làm việc từ thiện.

Hôm ấy, sau cuộc họp, báo Người công giáo Việt Nam có tổ chức bữa cơm thân mật. Vì ông là người cao tuổi nhất nên Tổng biên tập mời ông ngồi cùng mâm các quan chức ở Ủy ban Trung ương MTTQ , Ban tôn giáo Chính phủ. Ông từ chối: "Thôi để mình ăn cơm với anh em ở cơ sở các tỉnh, còn anh em ở Hà Nội gặp nhau luôn rồi".

Khi ngồi ăn cơm với tôi, ông nói: "Hơn chục năm không về thăm Thiện với các cháu vì già yếu không đi xe đạp như trước. Thiện về nói với Tiếp (tức nhà tôi) là mình ăn cơm với Thiện bữa nay là cũng như đã về gia đình thăm vợ chồng Thiện và các cháu rồi nhé".

Tôi xúc động trước câu nói mộc mạc chân tình và cũng rất khéo của nhà thơ cao tuổi nhưng vẫn đang sung sức viết này… Cũng như ông đã viết trong bài thơ "Tự cảm".

Bạn hỏi trời ban bao tuổi thọ?

- Xin thưa đang độ bẩy nhăm thôi.

Lại hỏi: Hồn còn rung nhịp điệu?

- Thơ mình với nhạc vốn song đôi!

Lê Hồng Thiện