QĐND - Lên Lai Châu công tác, chúng tôi được thấy và nghe nhiều câu chuyện về cuộc sống của đồng bào các dân tộc vùng biên giới. Trong đó, câu chuyện người dân xã Pu Sam Cáp, huyện Sìn Hồ mong muốn có một con đường đến trung tâm xã làm chúng tôi day dứt... 

 Từ trung tâm xã Noong Hẻo tới xã Pu Sam Cáp, huyện Sìn Hồ chỉ có 8 km, nhưng đã hơn 10 năm qua, người dân nơi đây phải đi lại trong điều kiện rất khó khăn. Năm 2008, trong đợt diễn tập Khu vực phòng thủ huyện Sìn Hồ, cán bộ, chiến sĩ Bộ CHQS tỉnh Lai Châu cùng nhân dân địa phương đã tu sửa con đường dân sinh để ô tô lên được trung tâm xã Pu Sam Cáp. Thế nhưng, do mưa lũ khiến con đường nham nhở và gồ ghề “ổ trâu, ổ voi”. Đã nhiều lần chính quyền xã vận động bà con sửa đường, nhưng chỉ sau một cơn mưa to thì đâu lại vào đấy.

Tới thời điểm hiện nay, từ Noong Hẻo đến Pu Sam Cáp vẫn phải kết hợp đi xe gắn máy với đi bộ. Tổng thời gian cho hai chiều cả đi và về là 8km,  hết khoảng 5 giờ. Còn từ trung tâm xã Pu Sam Cáp đi tới bản Nậm Béo với chiều dài khoảng 2 km, nhưng không con đường nào khác ngoài việc phải đi qua rừng già, leo lên những phiến đá tai mèo sắc nhọn rất nguy hiểm.

Đường lên xã Pu Sam Cáp đi xe gắn máy kết hợp với đi bộ.

Mấy năm gần đây, các mô hình giúp dân phát triển kinh tế hộ gia đình của cán bộ, chiến sĩ Bộ CHQS tỉnh Lai Châu rất hiệu quả. Nhiều gia đình trong xã Pu Sam Cáp thu hoạch hơn một tấn thảo quả khô/năm. Nếu tính giá thị trường tại thời điểm này ở thị xã Lai Châu là 200.000 đồng/kg, thì một hộ dân trên lý thuyết thu nhập hơn 200 triệu đồng/năm. Cũng có nhiều gia đình đạt 10 tấn ngô, lúa/vụ và nhiều tấn nông sản khác như đỗ tương, đỗ xanh… Nhưng vì đường giao thông khó khăn, người dân trong xã làm ra sản phẩm, nhưng lại phải bán với giá 30.000đồng/kg. Như vậy, khi mang thảo quả đến thị xã Lai Châu, những thương nhân này thu lời tới 170.000đồng/kg; giá ngô, lúa, đậu tương cũng tương tự như vậy. Một con gà ác ở thị xã Lai Châu bán với giá 100.000đồng/kg thì ở bản Nậm Béo bà con chỉ bán được với giá 20.000đồng/kg.

Nhiều người dân trong xã cho biết, để mang được bao ngô 50kg xuống tới xã Noong Hẻo bán  thì mất đứt một ngày. Nhà  5 nhân khẩu, làm ra 3 tấn ngô, nếu gùi liên tục, người nào trong gia đình cũng phải gùi ngô đi bán thì sẽ phải mất hơn 10 ngày. Làm ra sản phẩm mà tiêu thụ khó khăn do giao thông không thuận lợi, nhiều hộ gia đình chỉ trồng với số lượng ít, gọi là đủ ăn, nên nghèo vẫn hoàn nghèo.

Con đường từ xã Noong Hẻo tới xã Pu Sam Cáp theo các chuyên gia xây dựng đường miền núi nhận định sẽ ít tốn hơn ở miền xuôi vì nền đường đã được dân làm chắc chắn, nguồn vật liệu được tận dụng tại chỗ.  Không riêng gì ở Pu Sam Cáp mà rất nhiều xã của Tây Bắc nơi chúng tôi đến trong chuyến công tác này như ở xã Vàng Ma Chải, huyện Phong Thổ; xã Nậm Hăn, huyện Sìn Hồ; xã Tà Tổng, huyện Mường Tè... đường đến trung tâm xã vẫn còn rất khó khăn, chứ chưa nói tới đường vào các bản làng.  

Đảng, Chính phủ và chính quyền cơ sở cũng đã dành sự quan tâm rất lớn đến đồng bào vùng cao, vùng sâu, vùng xa, vùng biên giới nhưng sự quan tâm đó hiệu quả chưa cao. Nhiều dự án làm dàn trải, đường làm xong chưa được bao lâu đã hỏng, cấp trâu, bò dự án phát triển kinh tế cho dân thì cấp toàn giống đực... Đã đến lúc các cơ quan chức năng nên đánh giá lại hiệu quả  đầu tư. Người dân nơi đây mong sớm có một con đường bê tông lên trung tâm xã, để kinh tế địa phương phát triển mạnh hơn.

 Bài và ảnh: Mè Quang Thắng