Lúc bấy giờ, cô giáo mới biết người đàn ông trước mặt mình là ông của học sinh Hải. Tuy nhiên, cô giáo không hề chào hỏi ông Bá mà gặng hỏi Hải: “Em lấy sách của thư viện phải không? Mấy bạn kia (cô giáo chỉ tay về phía mấy học sinh đang chơi ở trước cửa thư viện của trường) báo với cô là em lấy sách của thư viện cho vào ba lô!”.

Hải nhìn ông như cầu cứu và nói với cô giáo: “Thưa cô! Em không lấy sách của thư viện. Em nói thật đấy ạ!”.

Cô giáo nói như quát: “Để chứng minh lời em thật thà thì em phải cho cô khám ba lô!”.

Trước sự căng thẳng của cô giáo và những lời hỏi đáp giữa hai cô trò, ông Bá vẫn chưa tỏ thái độ gì. Mấy học sinh thấy chuyện lạ, kéo đến xem. Đến lúc này, ông mới hỏi cháu: “Cháu có lấy sách của thư viện không?”.

Giọng Hải mếu máo nhưng rành rọt: “Cháu không lấy đâu ông ạ!”.

Bất chấp ông của Hải đứng đó, cô giáo liền túm lấy ba lô của Hải, nói như ra lệnh: “Để cô khám ba lô khắc rõ!”

Hải ghì chặt cái ba lô: “Không! Không...!”.

Biết rõ tính nết cháu mình, ông Bá vẫn điềm tĩnh nói với cô giáo: “Tôi là ông nội của cháu. Nếu cô vẫn cứ muốn khám ba lô thì cháu cứ để cho cô khám”.

Ngay lập tức, cô giáo như giật lấy chiếc ba lô của Hải. Cô nhanh tay mở ba lô, đặt các sách giáo khoa và vở viết của Hải xuống sân trường để lục tìm cuốn sách của thư viện. Nhưng, tìm mãi, vạch cả các ngăn túi ba lô cũng không thấy quyển sách nào của thư viện cả. Bấy giờ, cô giáo mới tỏ ra lúng túng.

Không nói không rằng, cô quay lưng định bỏ đi. Đến lúc này, ông Bá mới đề nghị cô ở lại. Ông ôn tồn nói: “Tôi rất tin cháu tôi nên mới để cô khám ba lô của cháu theo yêu cầu của cô. Bây giờ cô đã thấy sự đổ oan của mấy cháu học sinh cho cháu tôi. Đó là điều rất đáng buồn. Song việc cô cố tình khám ba lô của học sinh khi không chứng kiến sự việc và chưa có chứng cứ cụ thể như vậy là vừa sai về hành vi, vừa sai về phương pháp giáo dục”.

Thấy cô giáo vẫn im lặng một cách… khó hiểu, lúc này ông Bá mới nói, giọng nghiêm túc: “Tôi từng là giảng viên đại học sư phạm, đã trực tiếp dạy hiệu trưởng của cô. Nếu tôi nói chuyện này với hiệu trưởng của cô, thì cô nghĩ sao?”.

Cô giáo có vẻ bất ngờ, cúi mặt xuống, giọng lí nhí: “Cháu xin lỗi ông vì cử chỉ sư phạm không phù hợp vừa rồi của mình ạ!”.

Ông Bá đưa cháu về nhà. Là một nhà sư phạm lâu năm, lòng ông nặng trĩu nỗi niềm. Ông buồn không chỉ vì mấy đứa trẻ còn nhỏ mà đã biết nói dối, đổ vấy cho bạn, mà cái chính là cung cách hành xử của một cô giáo ở một trường nhiều năm đã đạt “chuẩn quốc gia”! Ông mong sao trường hợp đó chỉ là cá biệt, nhưng vẫn mong muốn ngành giáo dục và các nhà trường phải khẩn trương đổi mới phong cách sư phạm nhà giáo, nâng cao chất lượng toàn diện đội ngũ giáo viên-yếu tố then chốt góp phần nâng cao chất lượng giáo dục.

ĐÀO NGỌC ĐỆ