Vừa qua, gia đình tôi tổ chức đi Mộc Châu (Sơn La) để mua đào rừng về chơi Tết. 21 giờ, cả nhà mới xuất phát từ Hà Nội đi Sơn La bởi xác định nếu đi ban ngày thì đường rất đông. Ban đầu đường đi rất suôn sẻ nhưng bắt đầu từ dốc Kẽm (Hòa Bình) trở đi thì khó khăn hơn rất nhiều...
Nguyên do là sương mù dày đặc, cọc tiêu hai bên đường lại chỗ có chỗ không. Là người quen cung đường Tây Bắc nhưng chưa bao giờ tôi lại thấy lo sợ như chuyến đi lên Sơn La lần này. Sương mù dày đến độ người cách người 2m là đã không nhìn thấy nhau. Xe sau nối xe trước, dò dẫm đường mà đi. Tài xế phải hết sức tập trung, bám theo ánh đèn hậu của xe trước. Một bên là núi đá, một bên là vực. Oái oăm nhất là mé đường bên vực lại không đầy đủ cọc tiêu. Lên đến Thung Khe (Hòa Bình), thấy nhiều xe biển Hà Nội và ngoại tỉnh dừng lại khá đông, tôi hỏi một người đứng tuổi đang ở bên vệ đường hút thuốc: “Sao xe nhà bác không đi tiếp?”. Người đàn ông cho biết, lần đầu tiên con bác lái xe đi cung đường này, đến đây sương mù dày quá không nhìn thấy đường nên sợ, không dám đi tiếp. Không quen đường, lại không đủ cọc tiêu, liều đi sẽ rất nguy hiểm, xecó thể lao xuống vực...
Luật Giao thông đường bộ đã quy định chi tiết về cọc tiêu, biển báo, tường bảo vệ ở các đoạn đường nguy hiểm để hướng dẫn cho người tham gia giao thông biết phạm vi an toàn của nền đường và hướng đi của đường. Nếu không bảo đảm đầy đủ sẽ rất nguy hiểm cho các phương tiện, nhất là khi xe đổ dốc. Thiết nghĩ, cơ quan chức năng ngành giao thông cần quan tâm hơn đến việc kiểm tra, rà soát, bổ sung hệ thống cọc tiêu, biển báo, rào chắn, đặc biệt là ở những cung đường nguy hiểm (trong đó có đoạn qua Hòa Bình) để bảo đảm an toàn cho người, phương tiện khi tham gia giao thông. Việc dán giấy phản quang vào đầu cọc tiêu hoặc giữa tấm tôn sóng ở các đoạn đường hay xảy ra sương mù cũng sẽ giúp cho lái xe điều khiển phương tiện an toàn hơn khi qua các đoạn đường này.
AN AN