Mới đây, trong cuộc giao ban thông tin báo chí tại Thành ủy Hà Nội, lãnh đạo UBND quận Cầu Giấy đã có cuộc trao đổi về vấn đề chuyển đổi mô hình quản lý và đầu tư xây dựng lại chợ Nghĩa Tân.

Đồng chí Nguyễn Lễ, Phó chủ tịch UBND quận cho biết đã bán hồ sơ mời thầu và đến ngày 26-3-2008 tổ chức mở thầu công khai. Có 6 bộ hồ sơ đã được bán nhưng chỉ có một nhà thầu nộp hồ sơ. Hiện quận đã báo cáo để xin ý kiến của thành phố. Nhà đầu tư phải có năng lực tài chính, năng lực quản lý điều hành tốt, bảo đảm văn minh thương mại, đồng thời vẫn bố trí sắp xếp ổn định lâu dài cho các hộ đang kinh doanh tại chợ. Sẽ tiếp tục duy trì 500 hộ kinh doanh với giá thuê quầy sạp, ki-ốt do UBND quận quyết định. Sau khi lựa chọn được nhà đầu tư mới tiến hành lập dự án theo quy hoạch, công khai lấy ý kiến đóng góp của các hộ kinh doanh. Chỉ khi nào chuẩn bị xong mặt bằng xây dựng chợ tạm, đủ điều kiện để các hộ tiếp tục kinh doanh mới tổ chức di chuyển để xây dựng.

Như vậy là trong số gần 1.000 hộ đang kinh doanh tại chợ, chỉ một nửa được ở lại tiếp tục kinh doanh, số còn lại đi đâu, được bố trí thế nào, phương thức hoạt động ra sao... vẫn chưa được trả lời do chưa có dự án. Các hộ kinh doanh mới chỉ biết chợ mới gồm 9 tầng và 2 tầng hầm. Mật độ xây dựng 40% trên tổng diện tích gần 5.500m2. Với những thông tin như vậy thì những lo lắng, bức xúc của các hộ kinh doanh là chính đáng.

Vẫn biết chủ trương của thành phố là đúng đắn, nhưng cách thức thực hiện đã có những bất cập dẫn đến sự không đồng tình, ủng hộ của người dân. Câu chuyện tại chợ Nghĩa Tân không phải là mới, là duy nhất ở Hà Nội. Các chợ Đồng Xuân, Hàng Da, Ngã Tư Sở... cũng đã xảy ra việc các hộ kinh doanh bãi thị, phản đối. Vấn đề đặt ra là cần xử lý hài hòa lợi ích giữa nhà đầu tư và các hộ kinh doanh. Quá trình triển khai cần công khai, minh bạch và tôn trọng nguyện vọng của các hộ đã buôn bán ổn định lâu năm tại chợ. Việc sắp xếp, bố trí kinh doanh cần trên cơ sở cân đối hợp lý trong khu vực địa bàn, đáp ứng nhu cầu mua bán phù hợp; không nên chỉ quan tâm tới phạm vi cục bộ trong chợ.

Cuối cùng thì chợ cho dù thế nào cũng là nhằm mục đích phục vụ nhân dân. Sẽ trở nên lãng phí nếu chúng ta chỉ quan tâm xây dựng một trung tâm thương mại hiện đại, văn minh mà không chú ý đến nhu cầu sinh hoạt của nhân dân. Bởi nếu không bên cạnh chợ mới lại tiếp tục phát sinh những chợ tạm nhếch nhác...

Minh Hạnh