Có thể hiểu được điều này bởi so với các ngành nghề khác, hầu hết quân nhân công tác, sinh hoạt trong môi trường khép kín, gian khổ, cường độ và áp lực công việc lớn, ít có điều kiện giao lưu với bạn bè, gần gũi, chăm sóc gia đình, trong khi thu nhập còn hạn chế, chưa phản ánh được tính chất đặc thù của lao động quân sự... Nhưng chính trong điều kiện, hoàn cảnh đó mới cần tới bản lĩnh, ý chí, phẩm chất của người quân nhân cách mạng để không vì thế mà nản chí, sống buông thả!

Vi phạm pháp luật, kỷ luật thì trước hết thiệt thòi cho bản thân và gia đình. Bởi nhẹ thì bị kỷ luật, nặng còn có thể phải chịu trách nhiệm hình sự. Bao nhiêu thành quả từ sự nỗ lực, phấn đấu trở thành con số 0 và rồi sẽ phải bắt đầu lại từ đâu? Có chắc rằng môi trường khác đã thực sự tốt hơn? Và kiểu “đứng núi này trông núi nọ” thì có thể yên tâm với một công việc lâu dài? Không chỉ thiệt thân, vi phạm của cá nhân còn khiến đồng đội, đơn vị nơi công tác bị ảnh hưởng.

Cán bộ Đội rà phá bom, mìn, vật nổ, Bộ CHQS tỉnh Tuyên Quang tiến hành phân loại, xử lý vật nổ sau khi thu gom. Ảnh: MINH PHƯƠNG 

Không có môi trường nào là hoàn hảo, cũng không có nghề nghiệp nào mà một bước là tới thành công. Bất kỳ môi trường công tác, ngành nghề nào cũng có thuận lợi, khó khăn riêng, có sự thử thách. Vì vậy, khi đã xác định lấy binh làm nghiệp, được đứng trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam, quân nhân chỉ có thể nghiêm khắc với bản thân, coi khó khăn là điều kiện thử thách, xác định rõ mục tiêu, lý tưởng phấn đấu... thì mới vươn tới thành công. Đó cũng là cách mỗi quân nhân giữ mình, giữ cho tập thể!