Nhà thơ Nguyễn Thị Mai sinh năm 1955 tại Hà Nội, nguyên là giáo viên ngữ văn trường sư phạm, hiện công tác ở Hội liên hiệp Phụ nữ Việt Nam. Chị là thạc sĩ văn chương, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, đã xuất bản 7 tập thơ-truyện, từng đoạt nhiều giải thưởng văn học của Hội Nhà văn Việt Nam, Liên hiệp các hội VHNT Việt Nam, Hội VHNT Hà Tây (trước đây) và giành giải cao tại nhiều cuộc thi thơ-văn do các ngành và địa phương tổ chức.
Thơ Nguyễn Thị Mai nhuần nhuyễn ở nhiều thể loại và tinh tế trong nhiều trạng huống cảm xúc. Nhiều câu thơ “nói thường” của chị khiến người đọc phải lặng người, như: “Từ ngày đưa mẹ ra đồng. Qua hàng trầu vỏ con không dám nhìn”...
Nhà thơ MAI NAM THẮNG chọn và giới thiệu
Lục bát em và anh
Như câu lục bát lệch vần
Kê bằng được ý, thì vênh mất lời
Như câu lục bát đánh rơi
Hai dòng vương vãi hai nơi mịt mùng
Lại như lục bát quay lưng
Thiết tha câu ngắn, dửng dưng câu dài…
Em và Anh đấy chứ ai
Cặp kè lục bát mà hai nẻo tình
Em thì tất tưởi mưu sinh
Nuôi con bến thực, nuôi mình bến mơ
Anh chẳng sớm nắng, muộn mưa
Sương chiều muối tóc mà chưa xuân thì
Người còn thất vận lắm khi
Thơ đành lục bát, lục... gì cũng thương…
Qua hàng trầu nhớ mẹ
Gian hàng trầu vỏ quen một thuở
Cau tươi, vỏ thắm, lá thơm cay
Đi chợ con bớt dăm đồng vặt
Mua để mẹ ăn mỗi thường ngày
Quết trầu đỏ thắm làn môi mẹ
Sau bữa cơm đèn trải chiếu hoa
Mẹ ngồi thong thả bên hè mát
Hàng xóm sang chơi ấm cửa nhà
Nhưng rồi hình bóng về xa khuất
Mẹ chẳng còn ăn những miếng trầu
Chiếc cơi trống vắng hơi đồng lạnh
Con đặt tay vào ngón buốt đau
Mẹ ơi!
Thơm cay một miếng trầu xưa
Mà con phải bớt tiền mua vì nghèo
Bây giờ đã hết gieo neo
Lại không còn mẹ mà chiều… khổ không!
Từ ngày đưa mẹ ra đồng
Qua hàng trầu vỏ con không dám nhìn…
Với Cà Mau
Mình ngoài hai mươi tuổi
Đã ngoảnh duyên đất này
Biển như còn hờn dỗi
Sóng duềnh xô chân mây
Nên ngày trở lại đây
Canh cánh điều mắc nợ
Vay một thời thiếu nữ
Trả rỗng không xế chiều
Gió vẫn giữ lời yêu
Đất vẫn lành chim ở
Người ăn sóng nói gió
Mặn môi cười vẫn đây
Nắng tận cùng mỏm đá
Đất tận cùng mây trời
Chỉ mình không đi hết
Tận cùng lòng yêu thôi
Bước chân về đến nơi
Lạc suốt chiều Đất Mũi…