Do có sự quen biết, ông đã cho một người vay số tiền hơn 100 triệu đồng, có giấy tờ ký nhận. Khi người vay không có khả năng chi trả, khất lần thời gian trả nợ, ông khiếu nại đến cơ quan tư pháp về hành vi “lừa đảo chiếm đoạt tài sản"...
Do có sự quen biết, ông đã cho một người vay (nhiều đợt, trong nhiều năm) số tiền hơn 100 triệu đồng, có giấy tờ ký nhận. Khi người vay không có khả năng chi trả, khất lần thời gian trả nợ, ông khiếu nại đến cơ quan tư pháp về hành vi “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, “che mắt được mọi người nhưng đến tôi thì hắn đã không che giấu được (!) hành vi gian dối của mình”.
Nhận được đơn, cơ quan chức năng đã tiến hành điều tra xem xét. Sau đó có văn bản xác định: việc vay mượn là quan hệ pháp luật dân sự, không cấu thành tội phạm. Quyết định không khởi tố vụ án.
Nhận được quyết định ông gửi hàng loạt đơn đến các cơ quan từ thành phố đến tỉnh, phản đối văn bản trên là “xâm phạm đến quyền, lợi ích hợp pháp” của mình và… tình nguyện làm đơn xin ra khỏi Hội Cựu chiến binh. Lý do “vì không hoàn thành nhiệm vụ của người lính, phụ lòng tin, đánh mất lòng tin của dân phố”!
Nếu vào Hội để… đòi nợ, để không phụ lòng tin… đòi được nợ, thì phải xem lại động cơ vào Hội Cựu chiến binh của ông.
TRẦN HỒ BẮC