Với thành tích tham gia kháng chiến, bố chị được Thủ tướng Chính phủ tặng huy chương. Chị đề nghị công nhận và giải quyết chế độ thương binh cho bố mình “là du kích, phụ trách đưa đò ở bến Sáu, xã Quang Phục”. UBND xã đã họp với các nhân chứng cùng hoạt động trong thời kỳ này, với sự có mặt của đại diện cơ quan chức năng cấp trên. Hội nghị xác định: bố chị không phải là du kích; bị cụt chân trước khi về bến đò Sáu. Sau đó Sở LĐTBXH có văn bản số 201/CV-LĐTBXH khẳng định ông Vũ Văn Xuân, bố chị, không đủ điều kiện giải quyết chế độ thương binh.

Chị không chấp nhận, tiếp tục đề nghị. Đơn chị kèm xác nhận của 7 người có thời gian công tác cùng với bố chị. Trong đó, 5 người không xác nhận gì về việc bố chị có là du kích, có bị thương khi là du kích hay không. Hai xác nhận “” là ông Vũ Ước, nguyên trung đội trưởng bộ đội huyện, viết: “Được biết ông Xuân bị địch phục kích bắn bị thương mất một chân phải tại bến đò Sáu, xã Ngũ Phúc, Kiến Thụy”. Còn ông Mai Quang Thái theo ông khai, nguyên là xã đội trưởng kiêm Phó chủ tịch Ủy ban kháng chiến xã Quang Phục, viết: “Theo ông Xuân khai, vào đêm 25-7-1947 chở đò đưa cán bộ sang thì bị địch bắn bị thương tại bốt Mai Dương, Kiến Thanh”.

Nghị định 990/TTg của Thủ tướng Chính phủ, Thông tư 2740/CSTB của Bộ LĐTBXH quy định-việc xác nhận (các trường hợp bị thương trong kháng chiến) phải có hồ sơ đầy đủ, rõ ràng, có cán bộ hoặc đồng đội cũ biết cụ thể việc bị thương chứng nhận. Như vậy, đề nghị của chị chưa đủ căn cứ. Vì hai xác nhận bố chị là du kích, bị thương khi là du kích đều là người không biết cụ thể trường hợp bị thương (chỉ “được biết” và “theo ông Xuân khai”); nội dung xác nhận lại mâu thuẫn (người nói bị thương tại bến đò Sáu xã Ngũ Phúc, người nói bị thương ở bốt Mai Dương, Kiến Thanh). Riêng ông Mai Quang Thái, khi đoàn công tác của Vụ chính sách Bộ LĐTBXH gặp trực tiếp, lại tự phủ định những lời chứng nhận của mình trước đó-không xác định được bố chị bị thương vào đâu và vào thời gian nào (!).

Xác nhận như vậy, làm sao công nhận và giải quyết chế độ?

TRẦN HỒ BẮC