 |
|
Nhà cũ của bà Vũ Thị Bé |
Vừa qua, tòa soạn báo Quân đội nhân dân nhận được đơn, thư phản ánh của bà Vũ Thị Bé, cán bộ hưu trí ở Khu tập thể gia đình cơ sở II, Trường Quản lý kinh tế công nghiệp (QLKTCN), xã Đồng Quang, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh. Đơn, thư phản ánh căn nhà gia đình bà đang ở đã mua thanh lý năm 1994 nhưng đến nay nhà trường lại bắt bà phải tự dỡ nhà và chuyển đến một căn hộ xập xệ xây từ 1971 khiến gia đình vô cùng hoang mang, lo lắng. Chúng tôi đã về địa phương để tìm hiểu sự việc từ hai phía.
Qua tìm hiểu chúng tôi được biết, cũng như nhiều cán bộ, công nhân viên của nhà trường, năm 1988, bà Vũ Thị Bé được nhà trường phân cho một căn hộ cấp 4 ở dãy nhà D với diện tích 34m2. Năm 1990, nhà trường đã họp Hội đồng thanh lý và nhượng lại tài sản nhà ở cho các hộ gia đình để thu hồi vốn Ngân sách Nhà nước. Đến năm 1991, nhà trường chính thức ra quyết định giao quyền sử dụng lâu dài nhà ở cho các hộ. Tiếp đó, năm 1994, nhà trường tiến hành hóa giá các căn nhà trên. Gia đình bà Bé cũng như nhiều gia đình khác sinh sống ổn định từ đó, không tranh chấp với ai, đều nộp tiền đầy đủ, thực hiện nghiêm chỉnh việc hóa giá này. Sau đó bà Bé cùng một số hộ gia đình đã nhiều lần đề nghị được cấp sổ đỏ nhưng không được chấp nhận. Xin nói thêm rằng, trong quá trình sinh sống tại đây, bà Bé đã phá căn nhà cấp 4 xây từ năm 1971 để xây dựng lại thành căn nhà 2 tầng. Sự việc trở nên phức tạp khi đầu năm 2006, Hiệu trưởng trường QLKTCN ban hành Quyết định số 25/QĐ-QLKT ngày 20-6-2006 phân nhà đợt hai và chia bù đất cho các cán bộ trước đây đã được mua và cấp nhà đất ở trường. Tuy nhiên kèm theo quyết định trên, nhà trường yêu cầu bà Bé cùng hai hộ bên cạnh phải tự dỡ bỏ căn nhà của mình, chuyển đến căn hộ cấp bốn, xây từ năm 1971 ở gần đó để trả lại phần đất cho nhà trường. Bà Bé vừa chỉ cho chúng tôi những căn nhà này, vừa bức xúc cho biết: "Dãy nhà đã gần 40 năm tuổi, lại lâu không có người ở nên ẩm mốc, lụp sụp, có thể đổ bất cứ lúc nào, bây giờ lại bắt chúng tôi vào ở, liệu có an toàn không? Nếu không chuyển thì nay người này đến bảo đập nhà, mai người khác đến bảo cắt điện, cắt nước, trong khi chưa có một kế hoạch đền bù cụ thể, khiến cuộc sống của chúng tôi bị đảo lộn, ngày đêm lo lắng. Cả đời công tác, gắn bó với trường, đến bây giờ lại không biết mình có được một căn nhà ổn định để ở hay không?".
Trao đổi với chúng tôi, ông Nguyễn Văn Tiến, Phó hiệu trưởng nhà trường, trưởng cơ sở II cho biết: “Diện tích đất đang ở của gia đình bà Bé, bà Khuê, ông bà Hiển-Luyện đã được mua thanh lý nhưng vẫn phải di dời vì nằm trên diện tích đất quy hoạch của trường để xây dựng sân thể thao. Phần xây dựng nằm trong tổng thể dự án đầu tư xây dựng mở rộng trường đã được Bộ Công nghiệp phê duyệt theo Quyết định 0375/QĐ-KHĐT ngày 20-2-2001. Dự án trên đã được cơ quan có thẩm quyền lập quy hoạch tổng mặt bằng chi tiết tỉ lệ 1/500, kèm theo Quyết định phê duyệt số 156/QĐ SXD ngày 21-5-2007 của Giám đốc Sở Xây dựng tỉnh Bắc Ninh”. Cũng theo ông Tiến, các hộ này tuy được thanh lý nhà nhưng không được cấp sổ đỏ có nguyên nhân sâu xa là vào thời điểm những năm cuối của thập kỷ 80, thế kỷ trước, nhà ở của cán bộ, công nhân viên chật chội, trong khi phần nhà công sở của trường còn thừa bởi số lượng đào tạo sinh viên thời đó mỗi khóa chưa đến 100 người. Thể theo nguyện vọng của cán bộ, công nhân viên muốn có nơi ở rộng rãi hơn, nhà trường đã dành ký túc xá sinh viên còn trống cho hai hộ là nhà bà Bé và bà Khuê ở, dành trạm xá còn trống cho ông bà Hiển-Luyện ở, mà không nghĩ đến đây là diện tích đất nhà trường phải quy hoạch mở rộng cho phù hợp với nhu cầu đào tạo sau này.
“Khiếu kiện của bà Bé về việc nhà trường dọa phá nhà, cắt nước, cắt điện là chưa có cơ
 |
|
Dãy nhà các hộ sẽ chuyển đến |
sở. Bởi đến nay, nhà trường chưa đưa ra một thông báo nào mà mới chỉ tổ chức mời các hộ gia đình này lên họp nhiều lần. Việc di dời, đền bù như thế nào thực chất là trách nhiệm thuộc về chính quyền địa phương. Trong các lần họp, chúng tôi đều nêu rõ, tuy đất đai ở trường chật hẹp nhưng vẫn có chỗ ở cho các hộ ở khu tập thể cũ. Chúng tôi cũng để các hộ được quyền lựa chọn bất kỳ gian nào trong số các gian ở dãy nhà đó. Việc đền bù cụ thể như thế nào sẽ có hội đồng đền bù của cơ quan chức năng thành lập trong nay mai sẽ thực hiện công khai, dân chủ, đúng quy định của pháp luật"-ông Vũ Xuân Trường, Phó trưởng Cơ sở II, Trưởng phòng Tổ chức-Hành chính cho biết.
Như vậy, qua thông tin tìm hiểu có thể thấy rằng, phần diện tích đất mà bà Bé, bà Khuê, ông bà Hiển-Luyện đang ở nằm trong quy hoạch mở rộng trường nên việc chấp hành di dời là cần thiết. Tuy nhiên, khi xem xét vấn đề di dời, Hội đồng đền bù nên xem xét những đóng góp cho trường cũng như thực trạng các gia đình trên không có phần đất nào khác để ở để cân nhắc, đền bù cho thỏa đáng, tránh những thiệt thòi cho họ chỉ vì đã trót ở, trót nhận quyết định giao nhà lâu dài, trót nhận hóa giá căn nhà đúng vào mảnh đất đã quy hoạch. Nghĩa là ngoài việc được ưu tiên chọn vị trí trong dãy nhà ở khu tập thể, nên làm nhà tái định cư và đền bù thỏa đáng cho các hộ. Việc làm nhà tái định cư là cần thiết bởi hiện trạng căn nhà mà các hộ phải di dời đến đã quá cũ nát, không bảo đảm an toàn tính mạng, tài sản cho người dân. Đồng thời, về lâu dài chính quyền địa phương cần cấp sổ đỏ cho các hộ này để ổn định nơi ăn chốn ở, tránh những thiệt thòi dẫn đến khiếu kiện kéo dài như thời gian vừa qua.
Bài và ảnh: Nhóm Phóng viên phòng bạn đọc và cộng tác viên