Trong cuộc đấu tranh với ma túy đã và đang xuất hiện các cơ sở không có tội phạm ma túy và tệ nạn ma túy. Mục tiêu phấn đấu của cả xã hội chúng ta là phải bằng mọi cách có thêm ngày càng nhiều những cơ sở sạch ma túy như vậy.

4.000 xã, phường, thị trấn không có ma túy: Nhờ những cố gắng chung mà hiện nay trên địa bàn nước ta có khoảng 4.000 xã, phường, thị trấn không có ma túy. Tại các địa phương này không có tội phạm về ma túy cũng như các tệ nạn liên quan đến ma túy. Đây thật sự là những con số đáng mừng để chúng ta có thể tiếp tục đẩy mạnh hơn nữa kết quả của cuộc đấu tranh phòng, chống ma túy trong thời gian tới. Tuy nhiên, hiện vẫn còn nhiều địa phương tồn tại và có nơi gia tăng tệ nạn ma túy. Thực trạng đó đòi hỏi cả cộng đồng phải tăng cường cuộc đấu tranh trong lĩnh vực này với nhiều biện pháp, như: Chủ động tấn công các ổ nhóm tội phạm ma túy, ngăn ngừa tệ nghiện hút từ mỗi người, mỗi gia đình, tích cực cai nghiện, tạo việc làm cho người sau cai nghiện… Nhiệm vụ đặt ra là cần huy động sức mạnh tổng hợp của cả xã hội để xây dựng được ngày càng nhiều cơ sở sạch về ma túy cũng như các tệ nạn xã hội khác. Xã, phường, thị trấn là nơi cư trú sinh sống của đông đảo các tầng lớp nhân dân, rất cần phải được giữ gìn tốt về an ninh trật tự. Mục tiêu không có ma túy và tệ nạn xã hội phải trở thành một trong những nhiệm vụ quan trọng, thường xuyên được quan tâm phấn đấu thực hiện thành công của các xã, phường, thị trấn trong cả nước.

TRẦN VIỆT (Bộ Công an)

Vai trò quan trọng của chính quyền cơ sở: Muốn có các xã, phường, thị trấn nói không với ma túy thì vai trò của cấp ủy, chính quyền và các đoàn thể quần chúng cơ sở là hết sức quan trọng. Thực tế công tác phòng, chống ma túy thời gian qua cho thấy ở đâu mà cấp ủy, chính quyền, đoàn thể quan tâm, có biện pháp tích cực phát huy được sức mạnh tổng hợp của nhân dân cùng tham gia thì ở đó ma túy sẽ không có đất mà xâm nhập và tồn tại. Rất tiếc hiện vẫn còn những cơ sở chưa thực hiện tốt việc đấu tranh phòng, chống ma túy, thể hiện qua thái độ thờ ơ, thiếu quan tâm của một số cán bộ lãnh đạo. Không ít cơ sở còn ỷ lại, thậm chí có tư tưởng khoán trắng cho lực lượng chức năng, cơ quan chuyên trách phòng, chống ma túy mà không hiểu rõ rằng phòng, chống ma túy là trách nhiệm chung của cả cộng đồng, trong đó chính quyền địa phương đóng vai trò quan trọng. Phải sớm thay đổi nhận thức chưa đúng đắn về trách nhiệm phòng, chống ma túy để tạo ra sự thống nhất, phối hợp cao của các lực lượng trên địa bàn dưới sự lãnh đạo, chỉ đạo của cấp ủy, chính quyền cơ sở.

NGUYỄN VĂN NĂM (đường số 1, phường An Phú, quận 2, TP Hồ Chí Minh)

“Tổ phụ nữ không có người nghiện ma túy”: Phụ nữ là những người thường phải chịu nhiều đau khổ nhất trong các gia đình có người nghiện ma túy. Chính họ cũng là người có thể đóng góp thiết thực nhất cho việc đấu tranh phòng, chống ma túy trên địa bàn và ngay tại gia đình mình. Do đó mà ở nhiều nơi phụ nữ đã tham gia rất tích cực vào hoạt động phòng, chống ma túy với nhiều hình thức, biện pháp phù hợp, hiệu quả. Ở phường Tân Quang, thị xã Tuyên Quang, tỉnh Tuyên Quang từ năm 2002 đến nay xuất hiện mô hình “Tổ phụ nữ không có người nghiện ma túy”. Mô hình này hoạt động rất hiệu quả, làm cho tệ ma túy ở địa phương giảm đi rõ rệt, được nhân dân, nhất là chị em phụ nữ hoan nghênh, hưởng ứng. Thành công bước đầu trên cần sớm được tổng kết, rút ra những bài học kinh nghiệm quý để nhân rộng ra các địa bàn và các địa phương khác. Việc tổng kết, rút kinh nghiệm, nhân rộng mô hình tốt càng trở nên cần thiết khi mà hiện nay tại không ít địa phương hình thức hoạt động phòng, chống ma tuý của các cấp hội phụ nữ nhìn chung còn nghèo nàn và nặng về hô hào, kêu gọi thuần túy, thiếu cách làm thiết thực để có thể đem lại kết quả như mong muốn.

HÀ LINH (phường Tân Quang, thị xã Tuyên Quang, tỉnh Tuyên Quang)

Khen thưởng, xử phạt nghiêm minh: Muốn có thêm nhiều xã, phường, thị trấn không dính đến ma túy thì một trong những biện pháp quan trọng là phải làm tốt công tác khen thưởng, xử phạt có liên quan đến công tác phòng, chống ma túy. Đối với các địa phương làm tốt phải được biểu dương, khen thưởng cả về vật chất cũng như tinh thần, nhằm tạo ra động lực để công tác phòng, chống ma túy được khuyến khích và phát triển hơn. Những địa phương thực hiện chưa nghiêm, để xảy ra nhiều vi phạm liên quan đến ma túy thì cần uốn nắn, nhắc nhở, thậm chí là xử lý kỷ luật đối với trách nhiệm của đội ngũ cán bộ cơ sở. Tôi nghĩ phòng, chống ma túy là trách nhiệm chung, nhưng phải có sự phân công cụ thể, trách nhiệm rõ ràng cho từng cá nhân lãnh đạo và họ phải chịu trách nhiệm về việc nếu để xảy ra các hành vi liên quan đến ma túy trong địa bàn và lĩnh vực của mình. Cũng cần thường xuyên tổ chức các hoạt động tổng kết, rút kinh nghiệm để qua đó có thêm nhiều bài học quý về những gì làm được và chưa làm được trong lĩnh vực này. Đồng thời, phải cảnh giác, bằng mọi cách giữ vững sự trong lành, trật tự, không để tái diễn tội phạm và tệ nạn ma túy ở những nơi đã từng ngăn chặn và loại bỏ được.

BÙI VĂN CHẤN (xã Tích Giang, huyện Phúc Thọ, tỉnh Hà Tây)