Buồng bệnh đang yên ắng, bỗng một dáng người mảnh mai-chị điều dưỡng viên đẩy xe thuốc tới giường một bệnh nhân cuối phòng. Lời chị nhẹ nhàng “Chị thay băng cho em!”. Nửa phút qua đi, tiếng chị điều dưỡng viên từ giường bệnh nhân lọt vào tai tôi: “Em đừng làm thế, chị không bằng lòng đâu!”. Khoảng dăm phút sau, hình như đã đủ thời gian thay băng xong cho bệnh nhân, chị rút từ trong túi áo thầy thuốc của mình tờ 20 nghìn đồng mà người bệnh được thay băng vừa bỏ vào túi chị, ân cần: “Em có lòng tốt, chị hiểu nhưng cho chị được trao lại chút quà em đã tặng chị”.

Lời từ chối không nhận quà biếu của bệnh nhân của chị đã lọt vào tai cả buồng bệnh. Còn mình, chị lại nhẹ nhàng đẩy xe thuốc sang phòng điều trị bên.

Tôi không kịp hỏi tên chị, chỉ biết rằng, chị là điều dưỡng viên Khoa Ngoại tiết niệu Bệnh viện Việt Nam-Thụy Điển (Uông Bí, Quảng Ninh) và việc làm của chị được thể hiện lúc 16 giờ 30 phút ngày thứ bảy (26-4-2008) ở buồng bệnh số 10.

ĐINH QUANG HUY (Vàng Danh, Uông Bí, Quảng Ninh)