Vừa qua, báo Quân đội nhân dân nhận được ý kiến phản ánh của ông Lê Ngọc Tản trú tại thôn Phùng Khoang, xã Trung Văn, huyện Từ Liêm, Hà Nội về việc đòi quyền sử dụng 194,5m2 đất tại thôn Phùng Khoang, xã Trung Văn. Phóng viên báo Quân đội nhân dân đã tìm hiểu sự việc thông tin đến bạn đọc.
Diễn biến sự việc
Ngày 4-5-2007, làm việc với UBND xã Trung Văn, chúng tôi được ông Nguyễn Tùng Lâm, Phó chủ tịch UBND xã, cho biết: “Năm 1973, ông Lê Ngọc Tản là người địa phương khác chuyển đến sinh sống, sau đó lấy vợ là người địa phương. Thời điểm đó, ông Tản có nhận khoán hồ thả cá ở Nam quốc lộ 6 của HTX Nông nghiệp Thống Nhất. Ông Tản có dựng một lều để trông cá. Đến năm 1984, UBND thành phố Hà Nội cấp cho Tổng cục Cảnh sát-Bộ Nội vụ (nay là Bộ Công an), diện tích 15.000m2 đất để xây dựng trụ sở, trong đó có phần đất là hồ thả cá của ông Tản. Hội đồng giải phóng mặt bằng huyện Từ Liêm đã giao cho gia đình ông Tản 160m2 đất ở (có biên bản bàn giao). Năm 1992, gia đình ông Tản bán phần đất này cho ông Hồ Đức Thỏa. Năm 1994, ông Tản tự ý san lấp một phần hố bom (195m2) nằm trong khuôn viên khu ao Cổng Giếng, thôn Phùng Khoang, sát phần đất trước đây ông Tản đã bán”.
Trên thực tế, qua tìm hiểu, chúng tôi được biết, sau khi ông Lê Ngọc Tản kết hôn với bà Nguyễn Minh Huyền, có hộ khẩu thường trú tại xã Trung Văn, huyện Từ Liêm, năm 1977, do điều kiện sức khỏe yếu (ông Tản là thương binh) và hợp thức hóa gia đình, ông Tản đã chuyển khẩu về gia đình vợ tại xã Trung Văn. Trước hoàn cảnh ông Tản phải ở nhờ gia đình nhà vợ, diện tích đất ở chật hẹp, người lại đông, ông Phạm Mạnh, Bí thư Huyện ủy Gia Lâm đã gửi một bức thư đến ông Chuyên, Chủ tịch UBND huyện Từ Liêm và bà Phúc, Phó chủ tịch UBND huyện Từ Liêm nói rõ hoàn cảnh và mong muốn UBND huyện Từ Liêm tạo điều kiện giúp đỡ gia đình ông Tản có nơi ăn, chốn ở ổn định. Trước lời đề nghị đó, huyện Từ Liêm đã cấp cho ông Tản một lô đất rìa quốc lộ 6, nguyên là khu hồ hoang hóa thuộc xã Trung Văn. Sau khi được cấp đất, những đồng đội cũ, anh em bạn bè giúp đỡ công sức, hai bên gia đình góp tiền đã san lấp được 750m2. Ông xây dựng nhà, trồng cây ăn quả và sinh sống ổn định cho đến năm 1983 thì Tổng cục Cảnh sát được Nhà nước cấp 15.000m2 đất làm trụ sở, trong đó có 750m2 của gia đình ông Tản. Khi đền bù, Tổng cục Cảnh sát chỉ cấp trả cho gia đình ông 160m2. Do diện tích đất đền bù quá ít so với diện tích đất bị thu hồi, hơn nữa, gia đình ông làm nông nghiệp, 160m2 đất không thể phục vụ sản xuất, đảm bảo cuộc sống, vì thế, ông Tản đã khiếu nại lên Tổng cục Cảnh sát. Sự việc kéo dài cho đến ngày 18-4-1985, UBND huyện Từ Liêm đã tổ chức cuộc họp (có lập biên bản), thành phần gồm đại diện UBND huyện Từ Liêm, UBND xã Trung Văn, Tổng cục Cảnh sát và ông Lê Ngọc Tản. Cuộc họp đi đến thống nhất: Ngoài số diện tích đã cấp trả cho gia đình ông Tản là 160m2, Tổng cục Cảnh sát phải xin thêm một suất đất tái định cư nữa, cụ thể là khu hố bom để gia đình ông Tản đỡ thiệt thòi. Về vấn đề này, ông Tản vừa đưa cho xem biên bản ngày 18-4-1985, vừa nói: “Sau khi thỏa thuận, lập biên bản xong, các bên cùng ra thực địa, họ chỉ cho tôi hố bom mà tôi được nhận thêm. Diện tích của hố bom là 194,5m2. Sau khi san lấp, gia đình tôi ở ổn định, không tranh chấp với ai. Bỗng nhiên sau 10 năm, năm 1996, UBND xã Trung Văn vu cho tôi lấn chiếm 194,5m2 đất công, do xã đang quản lý và đến ngày 17-3-2001, UBND xã Trung Văn có Quyết định 40/QĐ-UB cưỡng chế đối với gia đình tôi”. Không đồng ý với cách giải quyết của chính quyền xã, ông Tản nhiều lần gửi đơn lên UBND huyện Từ Liêm, UBND thành phố Hà Nội và ngày 23-9-2002, UBND thành phố Hà Nội có Quyết định 6488/QĐ-UB giải quyết khiếu nại và buộc gia đình ông Tản phải trả lại 194,5m2 cho UBND xã Trung Văn.
Sai thì phải sửa
Ông Tản không đồng ý với quyết định này, bức xúc nói: “Nguyên nhân của những quyết định sai của UBND huyện Từ Liêm, UBND thành phố bắt nguồn từ những báo cáo sai thực tế của UBND xã Trung Văn. Xã còn tổ chức cuộc họp (có mời đại diện một số phòng, ban của huyện về dự), cho rằng, gia đình tôi lấn chiếm 194,5m2 xây dựng nhà trái phép; buộc tội tôi lấn chiếm 160m2 đất, trong khi đó tôi có giấy tờ để chứng minh 160m2 là đất đền bù khi Tổng cục Cảnh sát lấy 750m2 đất của gia đình tôi. Hội nghị đã thống nhất đề nghị khởi tố hình sự đối với tôi. Ngót 300 lượt ngày tôi phải đến trụ sở Công an huyện Từ Liêm chịu thẩm vấn và xét hỏi. Cuối cùng, trước việc đối chất giữa những người ký biên bản họp ngày 18-4-1985, sự thật đã được làm rõ. Hội đồng đền bù khi đó giải quyết thêm cho tôi diện tích khu hố bom (194,5m2) là có thật. Như vậy đã chứng minh gia đình tôi không hề lấn chiếm đất công”.
Có thể thấy, nguyên nhân mấu chốt xảy ra vụ khiếu kiện kéo dài là do sự tắc trách của Hội đồng đền bù năm 1985 khi thực hiện đền bù cho gia đình ông Tản. Đáng lẽ ra, sau khi giao đất tại thực địa, Hội đồng đền bù phải hoàn thành các thủ tục hành chính cần thiết để đảm bảo quyền lợi chính đáng cho gia đình ông Lê Ngọc Tản. Giải quyết vụ việc này, Bộ Tài nguyên và Môi trường cũng đã có ý kiến (Báo cáo 04/BC-TCT-TTr ngày 12-7-2006 của Bộ Tài nguyên và Môi trường về việc thẩm tra, xác minh khiếu nại của ông Lê Ngọc Tản), cụ thể văn bản báo cáo nêu: “... Năm 1985 khi thực hiện đền bù cho gia đình ông Tản, Hội đồng đền bù chưa thực hiện đúng Biên bản 18-4-1985, xét điều kiện hoàn cảnh ông Tản hiện nay là thương binh, gia đình ông Tản không có nơi ở khác, đề nghị UBND thành phố Hà Nội chỉ đạo UBND huyện Từ Liêm xem xét hợp thức hóa phần đất này cho ông Tản (nếu phù hợp với quy hoạch) hoặc bố trí 01 lô đất ở mới cho gia đình ông Tản ổn định nơi sinh sống, chấm dứt khiếu nại”.
Đây là vấn đề do lịch sử để lại, sai thì phải sửa, đã đến lúc các cơ quan chức năng huyện Từ Liêm nên nhanh chóng giải quyết vụ việc, giúp gia đình ông Tản sớm ổn định cuộc sống, tránh việc khiếu kiện kéo dài.
Nhóm phóng viên Phòng Bạn đọc và Cộng tác viên