QĐND - Tháng 7-1972, khi chồng chết vì bom Mỹ, đất cũ bị bom đánh tan hoang, bà Đào Thị Quỳnh ở xã Thạch Bằng, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh đưa 7 người con lên vùng đất thuộc thôn Xuân Dừa (Thạch Bằng) sinh sống. Theo bản đồ 299, tổng diện tích đất này mang tên bà.

Cuối năm 1997, khi con trai cả Võ Tá Đông ra quân, về lập gia đình và được bà cho ở tạm một nửa đất. Năm 1982, anh Đông vào Nam làm ăn, trả lại đất và nhà cho bà. Năm 1986, con trai thứ là Võ Tá Thái đi bộ đội về, cưới vợ, bà Quỳnh tạm giao phần đất trước đây anh Đông ở cho Thái, còn bà vẫn ở phần đất cũ. Năm 1999, nhánh dòng họ Võ Tá trong thôn bỏ tiền mua lại 1/2 diện tích đất mà Thái đang ở để xây dựng nhà thờ họ. Sau khi Thái đã bán một nửa đất cho dòng họ để làm nhà thờ, bà Quỳnh đã tạm giao phần đất còn lại cho Thái ở.

Năm 2007, bà Quỳnh vào Nam chơi với các con. Ngày 2-12-2009, UBND huyện Lộc Hà cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng toàn bộ phần đất của bà Quỳnh cho vợ chồng Thái (1.186,6m2). Trong tổng diện tích này, chính quyền địa phương tiếp tục cho Thái bán 243m2 đất cho ông Đào Văn Hạnh. Đầu năm 2010, bà Quỳnh trở lại quê.Vợ chồng Thái không muốn chăm mẹ, bà Quỳnh phải ở nhờ nhà người cháu. Ngày 8-8-2010, bà Quỳnh làm lễ bỏ móng xây nhà trên phần đất của mình, nhưng Thái can ngăn không cho, còn đòi đập phá nhà thờ và tuyên bố: Toàn bộ nhà đất, kể cả nhà thờ là của vợ chồng Thái vì đã được Nhà nước cấp sổ đỏ. Lúc này bà Quỳnh mới biết chính quyền địa phương đã cấp giấy chứng nhận cả phần đất của bà cho Thái.

Bà Quỳnh làm đơn khiếu nại xã, huyện tự ý làm thủ tục cấp giấy chứng nhận cho Thái khi chưa được phép của bà. Ngày 22-2-2011, UBND huyện Lộc Hà ban hành quyết định giải quyết khiếu nại 114/QĐ-UBND: Bà Quỳnh đi vào miền Nam với các con, toàn bộ diện tích đất do Thái sử dụng “ổn định, phù hợp với quy hoạch, không có tranh chấp và thực hiện đầy đủ nghĩa vụ tài chính trên đất”, từ đó, bác đơn khiếu nại của bà. 

Đất “có nguồn gốc là của bà Đào Thị Quỳnh sử dụng từ năm 1972”, mục nguồn gốc và xác nhận của xã, huyện cho Thái ghi rõ “đất do cha ông để lại, sử dụng ổn định trước năm 1980, không có tranh chấp”, nay huyện cấp giấy chứng nhận cho Thái mà bà Quỳnh không hề biết vẫn được huyện cho là đúng luật! Làm đơn lên huyện, bà Quỳnh hỏi: “Cha ông của Thái là ai? Dù chính quyền địa phương có biện hộ thế nào, thì tôi vẫn là người đẻ ra Thái, nuôi anh em Thái lớn lên trên mảnh đất này. Chính cuốn sổ này biến tôi có nhà đất ổn định thành kẻ không mảnh đất nương thân. Cũng vì cuốn sổ này, con trai tôi bất hiếu vì lòng tham. Tôi yêu cầu huyện sớm làm lại sổ đỏ bảo đảm quyền lợi cho tôi”.

Lý lẽ của bà Quỳnh chẳng có gì sai, sao đến nay UBND huyện vẫn chưa giải quyết cho đúng với quy định của pháp luật và thực tế?  

Kim Dung