Hai câu hỏi đó được nhiều sinh viên tỏ ý tán đồng. Tôi điềm tĩnh trả lời:
- Nguyễn Tất Thành làm việc, bôn ba ra nước ngoài để có điều kiện mở rộng tầm mắt và hoạt động chính trị, để tìm đường cứu nước, chứ không phải để kiếm sống. Ông sinh ra trong một gia đình trí thức, có truyền thống yêu nước; trước khi đến Pháp, Nguyễn Tất Thành đã là một trí thức, một nhà giáo. Với trí tuệ anh minh, ông đã tự học, làm nhiều nghề, nắm vững và sử dụng thành thạo các ngôn ngữ, như: Pháp, Anh, Trung, Nga... Thời kỳ ở Pháp, ông từng viết báo, làm Tổng biên tập tờ Người cùng khổ và có quan hệ với nhiều chính khách, trí thức lớn, trong đó có họa sĩ Pi-cát-xô. Ông là một trong những người sáng lập Đảng Cộng sản Pháp (năm 1920). Dưới sự lãnh đạo của ông và Đảng Cộng sản Việt Nam, dân tộc chúng tôi đã giành được độc lập. Và người bồi bàn, làm bánh ngọt ở khách sạn Carlton, Vương quốc Anh năm xưa đã trở thành Chủ tịch Hồ Chí Minh của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa…
Các sinh viên ngày càng bị lôi cuốn bởi câu chuyện. Cuối cùng tôi dẫn chứng một cách thuyết phục: “Nguyễn Ái Quốc không chỉ là một nhà chính trị, một nhà tư tưởng, mà còn là một nhà báo chuyên nghiệp, một nhiếp ảnh gia, một họa sĩ, một nhà thơ... Năm 1987, Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hợp quốc (UNESCO) đã ra nghị quyết kỷ niệm 100 năm Ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh (vào năm 1990) với tư cách là “Anh hùng giải phóng dân tộc Việt Nam và Nhà văn hóa kiệt xuất”.
Về vấn đề nhân quyền, theo chủ đề bài giảng, tôi dẫn giải sinh động: “Ngày 2-9-1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa. Về nội dung, đó là bản tuyên ngôn “kép”: Tuyên ngôn độc lập cho dân tộc và tuyên ngôn về quyền con người cho mọi người dân Việt Nam. Các bạn biết đấy, chỉ trong một năm, Nhà nước Việt Nam ra đời với một thể chế chính trị-pháp lý hiện đại, đến nay vẫn còn nguyên giá trị, trong đó Hiến pháp 1946 (bản hiến pháp đầu tiên của nước Việt Nam), đã quy định đầy đủ các quyền công dân và quyền con người về dân sự, chính trị, kinh tế, xã hội và văn hóa.
Bài giảng của tôi kết thúc, cả hội trường ồn ào với nhiều bình luận, thể hiện sự tôn kính đối với Bác Hồ: Nguyễn Ái Quốc-Hồ Chí Minh đúng là một thiên tài, là một con người có nghị lực và ý chí phi thường, xứng đáng là lãnh tụ của nhân dân, là Anh hùng giải phóng dân tộc Việt Nam và Nhà văn hóa kiệt xuất!...
CAO ĐỨC THÁI