Đất nước thống nhất, cha trở về đoàn tụ với gia đình. Hành trang của cha mang về là bộ quần áo sờn cũ bạc màu cùng chiếc ba lô con cóc. Các kỷ vật ấy đi theo chiều dài thời gian cùng cha trong những năm cuối đời...
Mẹ vẫn thường kể rằng, ngày tôi sinh ra ở trên đời này thì cha vẫn đang trong quân ngũ. Đơn vị cha đóng ở mãi tận chiến trường miền Nam, khi cuộc chiến tranh chống Mỹ, cứu nước còn đang trong giai đoạn ác liệt, cái sống cái chết chẳng thể biết trước được đối với bất cứ ai. Mẹ kể: Cưới nhau chưa qua hết tuần trăng mật thì cha phải lên đường đi đánh giặc. Trong giai đoạn huấn luyện ở gần địa phương trước khi vào chiến trường, nhân một lần về thăm nhà trước khi vào Nam, “giọt máu” là tôi mà cha gửi gắm cho mẹ đã bắt đầu từ đó...
Ảnh minh họa/nguồn internet.
Biền biệt những tháng ngày dài nơi chiến trường, cha khiến người thân, xóm giềng lo lắng, ngóng trông. Những năm tháng ấu thơ đầy vất vả nơi thôn quê của tôi, dẫu thiếu vắng bóng hình của người cha thì mẹ đã nhân lên gấp đôi những tình cảm, sự yêu thương để chở che, vỗ về và nuôi tôi khôn lớn. Mẹ bảo: “Cha con đi biền biệt! Sau một năm “mất tăm” thì bắt đầu có tin tức là những cánh thư. Thư nào cha cũng an ủi động viên mẹ và người thân. Trong thư bao giờ cha cũng kể về chiến sự gian khổ đầy ác liệt ở chiến trường và không quên hỏi thăm tình hình sức khỏe của mọi người trong gia đình, hàng xóm…, nhất là con đã lớn như thế nào? Con có chăm ngoan, học hành giỏi giang không?...”. Những lá thư viết vội của cha với nét chữ nguệch ngoạc nhưng bao giờ cũng chan chứa tâm tư tình cảm gửi về quê hương. Tôi từng đọc những bức thư cha viết từ năm học cấp 2. Khi đó tôi không nghĩ mẹ lại có thể giữ được những bức thư ấy lâu đến thế...
Đất nước thống nhất, cha trở về đoàn tụ với gia đình. Hành trang của cha mang về là bộ quần áo sờn cũ bạc màu cùng chiếc ba lô con cóc. Các kỷ vật ấy đi theo chiều dài thời gian cùng cha trong những năm cuối đời. Mẹ tôi cũng là một người hoài niệm, luôn trân trọng kỷ vật khi cũng lưu giữ không sót những cánh thư cha gửi từ chiến trường về. Tôi còn nhớ, cả thảy có 34 bức thư kỷ niệm đã bạc màu cha gửi mà mẹ vẫn nâng niu gói ghém, cất kỹ trong chiếc hòm gỗ.
Tôi trưởng thành, mẹ cha cũng trở về với cát bụi cách đây nhiều năm, nhưng các kỷ vật của cha cùng những cánh thư cha gửi cho mẹ từ chiến trường của những ngày xưa ấy vẫn luôn được tôi nâng niu lưu giữ với sự trân quý, bởi chúng chính là hiện vật vô giá trong mạch nguồn cuộc đời tôi...
NGUYỄN VIỆT HÀ