Trước đây, khi đời sống kinh tế-xã hội ở địa phương chưa phát triển, lượng rác thải không nhiều, các gia đình có thể tự xử lý rác thải. Nhưng vài năm trở lại đây, đời sống đi lên, đặc biệt từ khi Cụm công nghiệp Quang Vinh-Vân Du hình thành và đi vào hoạt động, lượng rác thải ngày một tăng trong khi việc thu gom, xử lý còn nhiều hạn chế dẫn đến tình trạng trên.

 

Không chỉ ở Làng văn hóa Phú Cốc, rác thải đã trở thành vấn đề nan giải ở nhiều địa phương trong cả nước. Hiện nay, phần lớn vùng nông thôn thường tập kết rác ngay bên các tuyến giao thông liên thôn, liên xã và cả những tuyến tỉnh lộ, quốc lộ, sau đó xử lý bằng cách đốt hoặc chôn lấp. Thậm chí ở nhiều nơi, rác thải sinh hoạt còn được đóng thành bao ném xuống sông, lấp đầy ao hồ, ảnh hưởng trực tiếp đến hoa màu, vật nuôi và môi trường sống của người dân.

Phát triển kinh tế, nâng cao thu nhập và đời sống của người dân đi đôi với bảo đảm môi trường sống ngày một tốt hơn là mong muốn, mục tiêu của Đảng, Nhà nước ta. Muốn làm được điều đó, trước hết cần phải nâng cao nhận thức, ý thức của người dân từ hạn chế rác thải, thu gom, phân loại rác ngay từ gia đình; khuyến khích thực hiện các mô hình vườn-ao-chuồng, thùng chứa rác tự tạo, hầm chứa rác tự xây, hố chứa rác tự phân hủy, hố ủ phân rác trát bùn… Cùng với đó, các địa phương cần có quy hoạch, đầu tư kinh phí xây dựng khu xử lý rác thải từ nguồn ngân sách nhà nước hoặc xã hội hóa; thành lập ban, tổ vệ sinh môi trường để tổ chức thu gom rác thải định kỳ… Nếu các địa phương làm tốt những việc này thì hình ảnh chưa đẹp như ở Làng văn hóa Phú Cốc sẽ sớm chấm dứt.

Bài và ảnh: NGUYỄN TRẦN HOÀI LINH (xã Lệ Xá, huyện Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên)