Giáo viên tại bản Pa Thoóng (xã Bum Tở - Mường Tè, Lai Châu) trong giờ lên lớp (ảnh Khánh Kiên)

Trong hơn một năm qua, những thầy giáo, cô giáo tình nguyện chuyển đến dạy học ở các xã thuộc Chương trình 135 của tỉnh Bắc Kạn chưa nhận được tiền phụ cấp theo Nghị định 61/2006/NĐ-CP của Chính phủ về chính sách đối với nhà giáo, cán bộ quản lý giáo dục công tác ở vùng có điều kiện kinh tế-xã hội đặc biệt khó khăn. Sự chi trả chậm trễ này theo “giải thích” của đại diện ngành giáo dục-đào tạo tỉnh là do vướng mắc trong việc làm thủ tục giữa ngành giáo dục và ngành tài chính về các phương án và mẫu biểu thống kê giáo viên được hưởng chính sách… Một cán bộ lãnh đạo ngành tài chính của tỉnh thì cho rằng: Bởi số tiền chi trả phụ cấp cho giáo viên theo Nghị định 61 của cả tỉnh dồn vào mấy năm qua lên đến gần 100 tỷ đồng, địa phương không thể tự cân đối ngân sách được, nên ngành phải làm văn bản và các thủ tục cần thiết trình lên trên xem xét giải quyết!

Hiện nay theo tiếng gọi của Đảng, nhiều thầy giáo, cô giáo đã vượt qua muôn vàn khó khăn từ địa hình cheo leo, hiểm trở và khí hậu khắc nghiệt, để vừa tích cực vận động trẻ em trong độ tuổi đến trường, vừa thường xuyên bám lớp, tận tình hướng dẫn, dạy bảo các em tiếp thu “cái chữ” đến nơi đến chốn. Những việc làm đó đã góp phần thúc đẩy, nâng cao chất lượng và dần dần làm thay đổi diện mạo giáo dục trên địa bàn miền núi, biên giới.

Trong khi Nhà nước và xã hội đang dành sự chăm lo thích đáng cho sự nghiệp giáo dục nói chung và đội ngũ nhà giáo nói riêng, thì việc giải thích “thủ tục hành chính rườm rà” và “thiếu ngân sách” nên mới chậm chi trả phụ cấp cho giáo viên của các cơ quan chức năng tỉnh Bắc Kạn, là thiếu thuyết phục. Trên thực tế, sự chi trả chậm trễ này không chỉ ảnh hưởng đến cuộc sống, sinh hoạt của giáo viên, mà ít nhiều tác động đến tình cảm, lòng nhiệt tình và tâm huyết của họ đối với nhiệm vụ dạy học. Còn sâu xa hơn, cách “hành xử” này sẽ làm giảm niềm tin đối với những thầy giáo, cô giáo đã, đang và sẽ có ý định tự nguyện lên miền núi dạy học. Nếu sự chậm trễ đó không được nhanh chóng khắc phục dễ làm nản lòng các nhà giáo.

Để thúc đẩy kinh tế-xã hội phát triển và dần dần thoát nghèo, các địa phương miền núi, biên giới, trong đó có Bắc Kạn, cần phải dành nhiều sự quan tâm chăm lo hơn nữa đến chế độ, chính sách đãi ngộ và bảo đảm quyền lợi kịp thời, chính đáng đối với các thầy giáo, cô giáo-những người giữ vai trò quyết định đến công cuộc củng cố và “chấn hưng” chất lượng giáo dục ở địa bàn còn nhiều khó khăn này.

Nguyễn Thiện Văn