Bất chợt yêu một ngày tháng tư

Người con gái gánh hoa rải mùa theo gió

Từng dấu chân bước trùng nỗi nhớ

Hoa loa kèn thôi ngụy biện tháng tư…

(LTM)

Buổi sáng, bỗng dưng được người bạn thân tặng một đóa hoa loa kèn còn khép nguyên những chiếc nụ màu xanh ngọc bóng bẩy. Ngắm những cành lá căng đầy sức sống, thấy nao nao, bất chợt giật mình vì đã tới mùa hoa: mùa loa kèn tháng tư.

Nhớ ngày còn ở cùng bác tôi, cứ đến độ tháng tư này, sáng sáng bác lại ra chợ mua hoa thật sớm. Người mua hoa tinh tế thường là người ra chợ vào đúng lúc những gánh hàng hoa vừa được đặt xuống chốc lát, khoảng thời gian ngắn ấy đủ để những giọt sương đêm loang đều ra khắp cành lá ánh lên một thứ màu xanh bóng căng tràn, đủ để cho hương thơm của từng bông hoa khẽ khàng lan tỏa mà chưa đến độ cạnh tranh nhau, lẫn vào nhau và khoảng thời gian ấy cũng kịp đủ để người quê vấn lại tóc, ngả nón chào mời.

Rời thôn quê sống giữa lòng Hà Nội, lâu lâu tôi chợt nhận thấy người Hà Nội có thói quen mua hoa buổi sáng. Thói quen ấy diễn ra thường nhật dần dà trở thành một nét sinh hoạt văn hóa rất đặc trưng của đất Hà thành bao đời nay có tiếng là thanh lịch. Hoa loa kèn thuộc loài dễ tính, ưa sự giản đơn và mộc mạc. Chơi hoa loa kèn thường ít đòi hỏi sự cắt tỉa cầu kỳ. Thường thì hoa được đem về cắt tỉa đôi chút rồi cắm vào bình gốm đặt nơi có nhiều ánh sáng. Cứ thế, người ta ngắm nghía, thưởng thức vẻ đẹp của hoa từ lúc còn khép nụ tới khi sáu cánh hoa bung nở đến độ khoe ra màu trắng thanh khiết và mùi hương ngai ngái, thoang thoảng tỏa lan khắp căn phòng.

 

Nhìn những gánh hoa loa kèn loa lóa trắng, nghe tiếng rao bán khoan nhặt len lỏi khắp mọi ngõ ngách, mọi con đường của phố phường Hà Nội lại thấy lòng miên man nhớ.

Nhớ lắm mảnh vườn ngày xưa rộng thênh luôn dành riêng một góc trồng vài chục cụm hoa loa kèn đủ màu sắc: trắng, đỏ, vàng cam rồi cả màu hồng phấn… Tháng tư về, he hé ánh mắt tò mò tuổi ấu thơ mỗi sáng thức dậy ùa ra vườn ngắm nghía mầm nụ nhú lên từ nách lá; tháng tư về, lom khom dáng mẹ tảo tần dậy từ lúc gà gáy sáng cắt những cành hoa ướt sương xếp vào quang gánh bước đi về phía chợ huyện. Non trưa, mẹ đi chợ về, nắng, gió và bụi đường xa như làm rạc gầy vai mẹ, hai đầu quang gánh là mớ rau, mớ cá cuối chợ, là đôi đồng quà bánh cho tôi và còn găm lại trong những chiếc nan rổ là một vài chiếc lá hoa loa kèn giập nát.

Bước trên đường phố Hà Nội vào khoảnh khắc đầu tháng tư này, ta dễ dàng bắt gặp những cành hoa loa kèn còn nguyên chồi nụ đợi hé dần làm duyên với nắng và người. Tháng tư, hoa loa kèn kín đáo điểm thêm thứ sắc màu tươi tắn cho những gánh hoa chở mùa vào phố, chở cả lo toan chật vật dọc những con đường xe cộ ngược xuôi, nhịp sống ồn ào, tấp nập. Người yêu hoa, yêu vẻ đẹp giản dị mà trong sáng cứ mỗi độ tháng tư về lại nhắc tới hoa loa kèn như một niệm khúc của thời gian đầy thương nhớ.

MAI LỮ