Hạ về, kéo theo tiếng ve râm ran, sắc phượng đỏ rực và cả những cơn mưa bất chợt!

Ngay từ sớm bình minh, mặt trời đã đỏ tròn vành vạnh, đổ cái sắc màu rực rỡ xuống nhân gian và nắng cứ hồn nhiên kiểm soát đất trời. Vậy mà vẫn bất chợt có những cơn mưa hạ!

Hạ về, bất chợt những cơn mưa!

Mưa mùa hạ đến lúc ồn ào, ầm ĩ dữ dội và chớp nhoáng như giận dỗi của cô gái mới lớn đang yêu lần đầu. Đôi khi, mưa hạ lại nhẹ nhàng như khúc hát thì thầm, lặng lẽ, du dương... rơi những hạt nhỏ nhẹ như lời tỏ tình từ tốn e thẹn của chàng trai mới biết yêu lần đầu! Có những khi mây ùn ùn kéo đến che kín cả bầu trời, gió thổi mạnh dần dần kéo theo những cơn lốc nhỏ cuốn bay tung bụi và lá khô... mưa tuôn giận dữ, ào ạt, xối xả... tựa như trời đang xả những uất ức đã kìm nén bấy lâu và sấm và chớp ầm ầm đổ xuống. Mưa quật mạnh xuống lòng đường và từng khuôn mặt đang hối hả ngược xuôi không loại trừ thứ hạng giàu sang. Mưa dữ dội, điên cuồng như nỗi hận thù hằn sâu trong trái tim của người con gái bị bỏ rơi trong cuộc tình cuối.

Mưa mùa hạ, đỏng đảnh như người con gái đang yêu!

Mưa hạ là thế! Cứ chang chang cái nắng rồi ào ạt tuôn mưa như sự đùa giỡn thử thách của tiết trời. Thật là thiếu nếu không nhắc đến những cơn mưa hạ đặc biệt: Đang nắng gay nắng gắt, oi oi nồng nồng đến ngạt thở vậy mà lại xen lẫn là những cơn mưa nhè nhẹ, lả tả rơi từng giọt từng giọt. Lúc này, cái nắng hòa vào mưa, mưa giận dỗi chạy trốn cái nắng ẩn mình vào những bụi cây, ngấm vào từng thớ thịt, miếng đất… và rồi lại hòa quyện vào nhau như giao duyên ôn hòa và hạnh phúc.

Ảnh minh hoạ/internet

Tặng một ai đó chưa yêu

Voi con

Mưa! Một đêm mưa buồn khiến cho lòng người càng trở nên lạnh lẽo. Những hạt mưa đầu hạ nặng nề rơi lộp bộp trên mái tôn. Hạt mưa mang theo nỗi nhớ làm những kỷ niệm xa xưa ùa về. Ký ức mang bóng hình anh một lần nữa sống lại trong em.

Anh cũng giống như những hạt mưa kia, mang đến cho em những cảm giác trong trẻo, mát lành. Cỏ, cây, hoa, lá rạo rực đón những hạt mưa về. Lòng em cũng khẽ reo lên tiếng hân hoan khi anh đến. Hạnh phúc như ngập tràn mọi góc nhỏ của tâm hồn trong những ngày em được ở bên anh. Em ngỡ như mình là người may mắn khi cuộc sống mang em đến gần anh và trao cho em tình yêu của anh.

Cơn mưa nào rồi cũng ra đi, tình yêu nào rồi cũng có kết thúc. Một trận lụt lội kéo dài khi mưa quá to, một cuộc chia tay trong nước mắt khi hai người không đến được bên nhau. Nước mưa kia không thể chiếm đóng mặt đất quá lâu, nhưng nỗi đau kia thì cứ mãi giằng xé tâm hồn em từng ngày, từng tháng.

Mưa mùa hạ là vậy, nhanh chóng ùa đến chiếm lĩnh bầu trời rồi lại vội vã ra đi không báo trước. Và anh cũng thế, bất chợt đến rồi cũng bất chợt đi. Nhưng không giống như cơn mưa luôn đem đến không khí mát mẻ, dễ chịu cho những ngày hè oi ả, anh để lại trong em một nỗi buồn man mác về sự chia xa. Cơn mưa đi rồi cũng sẽ trở về, anh ra đi có khi nào sẽ trở lại với em? Sự chờ đợi những cơn mưa dù là trong mỏi mòn cũng không bao giờ vô vọng vì như một quy luật tự nhiên, thế nào cũng có ngày mưa lại đến. Còn anh, liệu có thể quay về bên em khi đã đi mỏi gối, chùng chân ?

Những hạt mưa chở thương, chở nhớ, chở những kỷ niệm về anh cứ tí tách rơi trên mái hiên đầu hè. Anh vẫn nói rằng, anh sẽ mãi như những giọt mưa, đem đến những điều ngọt ngào nhất, trong lành nhất cho em. Cơn mưa còn đây, nhưng anh thì đã ở một nơi nào xa lắm. Em muốn ngăn mưa lại nhưng không được! Em muốn ngăn lòng mình khỏi nỗi nhớ anh nhưng cũng bất lực. Tại em vô dụng hay tại tạo hóa cứ trêu đùa với số phận con người?

Mưa càng ngày càng lớn! Lòng em càng lúc càng nhớ anh! Tiếng mưa, tiếng gió hay tiếng khóc vỡ òa của đất trời khi phải chia xa với mùa Xuân? Không ai biết! Và cũng chẳng ai biết rằng, đêm nay có một người vì nhớ một người mà không ngủ được! Giá như mưa ngừng rơi! Giá như... anh lại đến! Và giá như quá khứ có thể dễ dàng khép lại!

Ngày xưa cơn mưa ầm ĩ, ào ào như reo vui cho một tình yêu đẹp.

Hôm nay mưa rả rích lầm lỳ như nước từ khóe mắt.

Để bây giờ khi em bước ra khỏi ngày nắng của anh, em chỉ còn là một vũng nước mưa bên đường. 

Cơn mưa đầu mùa hạ dệt nên những tấm lưới bằng thủy tinh trong suốt nhẹ nhàng, mỏng manh. Người ta tìm thấy trong mưa những thế giới mà ta chưa hề biết đến!

Những thân cây xà cừ đen sẫm lại nổi bật trên nền lá đầu hạ xanh non. Mưa lấy màu vàng tươi từ những chiếc lá đang sẵn sàng lao vào một cuộc phiêu lưu mới để vẽ lên những tấm thảm vàng trải dài tưởng như bất tận.

Mưa thả mình vào những góc khuất của con phố nhỏ khiến bước chân người bán bỏng ngô thêm hối hả.

Không hiểu sao người ta lại tránh mưa, ngay cả khi người ta chờ đợi từng giọt mưa sau bao ngày khô hạn.

Không giống như ta ngày còn bé thích dầm mưa và mở rộng mọi giác quan để chào đón và khám phá nó.

Hai bàn tay nhỏ xíu giơ ra đỡ lấy từng giọt mưa nặng dần rơi xuống, một, hai rồi ba chấm lạnh... Bàn tay khum khum như muốn giữ lại tất cả..., đôi chân trần lội trong nước để tận hưởng cái mát lạnh của dòng chảy đang mạnh dần lên dưới chân mình. Rồi cả thân hình nhỏ xíu rung động trong làn mưa, trong tiếng ào ào của cả một thế giới sống động như hàng ngàn dây đàn đang rung lên cùng một lúc.

Đôi khi ta còn muốn nếm xem, mưa có vị gì, mùi gì và chẳng hề thất vọng khi khám phá ra rằng, mưa không có mùi gì và cũng không có vị gì cả!

Ta thích thú ngắm nhìn hàng giờ những giọt nước mưa chạy loăng quăng trên mặt chiếc lá khoai nước, băn khoăn tự hỏi, sao mưa cứ khóc mà chiếc lá khoai kia vẫn chẳng hề rung động.

Những hạt mưa làm chú cóc con trong góc vườn ướt sũng, nhảy ra lóp bóp thích thú.

Hàng ngàn chiếc vương miện bằng pha lê trong suốt rơi đầy cả sân nhà, khiến cô bé con nào bên cửa sổ khẽ mỉm cười với giấc mơ công chúa.

Những cơn mưa to khiến ta thấy muốn mình nhỏ lại, nằm co tròn trong lòng mẹ, để mặc mưa vội vàng đi lướt qua những con đường heo hút.

Mưa cố tình rũ đi màu tím của bằng lăng để làm phai bạc những kỷ niệm của một thời.

Nhưng một ngày kia, ta chợt khám phá ra rằng, mưa có màu bởi trong làn mưa ấy, có cả màu vàng xanh của những đám lá sấu chấp chới. Mưa có cả vị mặn của nước mắt, vị chát của mồ hôi. Và, có cả mùi vị của sự đợi chờ, hy vọng!

Ta tự hỏi điều gì nối những màn mưa mỏng lại với nhau? Mà đôi khi ta lại thấy, mưa như đang làm rối tung lên những kỷ niệm, ký ức. Tất cả ào ạt về nhưng rồi lại trôi đi mát lạnh trong làn mưa chiều hạ.

my_vietnam

Huy Hoàng