leftcenterrightdel
Minh họa: MẠNH TIẾN

Dù nồng nàn hay nhàn nhạt

Như là áo khoác ngoài thân

Không bao giờ em ước

Quay về tuổi thanh xuân

Bởi em đã sống hết mình cho hiện tại

Thời gian đã qua không trở lại

Không bao giờ em ước

Yêu anh là mãi mãi

Và anh của em cũng vậy

Không thể giữ thời gian đứng lại

Không thể chạy đến tương lai

 

Em hôm nay là của hôm nay.

TRẦN KIM THANH

 

Miền sơn nữ

Mùa này lau trắng rưng rưng

Chiều ươm gió chín lên từng vết chân

Chìm trong mười hướng phân vân

Áo khăn lúng liếng, bần thần ở đi

Cứ như một thứ thầm thì

Trên môi thiếu nữ Hà Nhì tuổi yêu

Nhà neo vào giữa hoang liêu

Để em như đốt như thiêu chính mình

Tuổi mà tự khắc nó xinh

Mắt là một cái chợ tình vừa nhen

Cho anh cảm giác mon men

Bước vào trong cõi hồn len lén hồn

Như vừa chạm phải ngụ ngôn

Sa chân vào cõi sơn thôn bí huyền

Hoàng hôn là bản thánh tuyên

Tim như sắp sẵn lời nguyền tương tư

Bây giờ mới biết thực hư

Rằng miền sơn nữ là như mất hồn…

 

Sa chân vào cõi ngụ ngôn

Cả chiều tết nhẫn cầu hôn tặng mình!

NGUYỄN ĐỨC LỢI 

 

 

Đêm hôm ấy đầy trăng

Cái nắm tay trẻ măng
Em mơ... cái nắm tay trẻ măng
Dịu dàng ấm áp
Và đêm hôm ấy đầy trăng

leftcenterrightdel
Minh họa: MẠNH TIẾN


Trăng dẫu rằm trăng vẫn cứ trẻ măng
Sông dẫu già nua vẫn vào bờ ôm ấp mãi
Em dẫu ngàn năm vẫn yêu khờ yêu dại
Lỗi tại tình anh chẳng chịu quá rằm

Người thương ơi trong đêm lặng thinh
Có nghe nỉ non tiếng dế rã giọng gọi nhau
Có nghe gió ở trên cao ngọt ngào van vỉ
Yêu nào… mây ơi!

Yêu nào đêm ơi!
Trăng đã chực chờ đắm
Rơi vào lòng suối sâu
Ta đã chực chờ đắm
Chìm vào thiết tha nhau

Cái nắm tay trẻ măng
Em mơ… cái nắm tay trẻ măng
Hình như rất ấm
Và hình như đêm hôm ấy đầy trăng.

LA MAI THI GIA

 

Pleiku ơi, tôi chỉ là cánh chim bạt gió

Đừng trách tôi chẳng hiểu về em
Pleiku ơi, tôi chỉ là cánh chim bạt gió
Chỉ xin một khoảng trời bé nhỏ
Để bay...

Ở nơi em,
Tôi nhìn màu hoa mà đếm tháng đếm ngày
Dã quỳ còn thơm mùi Đông, xin được gần em thêm phút nữa
Trời đêm cho chút lạnh gửi về phía nhớ
Đủ để mình bao dung...

Tháng tư Pleiku em, 
Pơ-lang rụng trong những chiều kín gió
Dốc người đi nồng sắc trời hoen đỏ
Tôi nợ em một lời hứa quay về

Mình sẽ lại đan tay cùng uống những say mê
Giàng ơi! Rượu cần đã bao bình?
Mình không còn biết nữa...
Chỉ thấy môi mềm

Pleiku, 
Đừng trách tôi chẳng hiểu về em
Gần gụi lắm những niềm thương nỗi nhớ 
Nhưng biết khắc vào đâu những điều dang dở
Khi thành phố đầy sương…

LỮ HỒNG