leftcenterrightdel
Minh họa: TÔ NGỌC

Đi qua một ngày

Đi qua một ngày

Cái nhìn có vị mặn mòi của biển

Con ốc không còn thích nghe bài ca của gió

Nó thường mơ về

những cửa tiệm sạch sẽ lấp lánh sắc màu.

Hôm nọ

Bờ cát khóc vì những con sóng mệt nhoài

không thể tìm được lối về.

Con ốc dửng dưng như

chưa từng thuộc về thế giới biển cả.

Nó cũng chẳng thể đọc nổi vanh vách nỗi đau

của bác thuyền chài cô độc

mỗi lần mưa bão ập về.

Có đôi khi, người ta còn nghe thấy nụ cười đầy

hờn giận với nơi ngụ cư bạt gió nắng của nó.

Đi qua một ngày.

Biển dịu cơn thảng thốt khi đã hoàn toàn bất lực

về dấu tích của loài ốc.

Sóng miên man tìm kiếm bằng tiềm thức

tình yêu và nỗi đau đáu giống nòi.

Người ta đồn rằng đã từng nhìn thấy con ốc nhỏ

nằm trong giấc mơ của nó.

Đi qua một ngày

Tôi thấy mình nằm trong chiếc vỏ ốc,

oằn mình lăn về phía biển.

Mọi thứ biến mất hoang sơ.

Tôi thèm nghe bài ca gió vẫn thường hát

về nỗi đau và biển cả miên man cát sóng.

QUỲNH PHƯƠNG

 

Ngồi lại làm trẻ thơ

Quay trở về lại góc phố rất quen

Nghe hàng xà cừ run nhịp tim thành phố

Những buổi đèn khuya mưa rào giăng trắng xóa

 

Giấc mộng hai mươi

trở thành khát khao của đứa trẻ

với dự cảm tâm linh rất đỗi yên lành

 

Nhìn sâu vào đôi mắt người

để thấu những mỏng manh

Ngoài vô số muộn phiền còn dậy lên đôi điều mà tự lòng tha thiết

Hành trang biển trời đôi khi bắt đầu cũng chỉ bằng nước mắt

Bằng những sự thật mà sâu thẳm

thâm tâm chưa dám đối mặt để học cách bắt đầu

 

Quay trở về nơi có đường chân trời

và ngồi lại thật lâu

Ngồi lại làm trẻ thơ cho mình hồn nhiên

yêu từng ngọn cỏ

Để những ước mơ sống lại niềm tin dù tháng ngày đầy gió

Cho cô đơn có người cùng bày tỏ dưới những tia sáng yên bình.

HUYỀN THƯ

leftcenterrightdel
Minh họa: TÔ NGỌC

Hạnh phúc

Em có cần gì đâu những phú quý, lụa là

Chỉ cần một mái nhà nhỏ thôi nhưng bình yên, vững chãi

Sau gió giông vẫn đủ rộng để yêu thương ở lại 

Ngọn lửa gia đình có chúng mình cùng vun vén lớn lên.


Em có cần gì đâu địa vị, hay chỗ đứng, cái tên
Nhưng nếu anh cần em luôn là hậu phương thầm lặng
Thật ra, chỉ cần anh là chính anh-ngay thẳng
Thì trong mắt em và con, cha của chúng đã là anh hùng

Em cũng chỉ cần một người nắm tay em đi đến tận cùng,
Đi qua những tháng ngày bình yên của tuổi trẻ
Cùng khóc, cùng cười, cùng già đi lặng lẽ
Cùng chứng kiến những đổi thay của cuộc đời 
nhưng vẫn nguyên vẹn trong nhau

Đối với em khi giấc mộng xanh màu
Là những thứ giản đơn ngay bên mình anh ạ
Chẳng cần phải rong ruổi đâu xa hay kiếm tìm khắp ngả
Hạnh phúc của anh ở đây này-cũng chính là em!

NGUYỄN PHƯƠNG TRÂM

leftcenterrightdel
Minh họa: TÔ NGỌC

Một mình em biết lúc mùa sang

Em cứ lặng yên chiều chưa tới

Con đường xa thêm vài dấu chân

Ở đây sóng cuộn và mây nổi

Có giữ được đâu gió qua trần.

 

Em cứ lẳng lặng thu dọn hết

Cội cành xưa, vườn thơm dạ lan

Nhặt hết cả những buồn lo dại dột

Cuộc phù sinh ta thả mộng lên ngàn.

 

Em cứ dỗ dành những cơn mơ

Ai có buồn đâu, ai có chờ

Tuổi rụng theo từng con dốc mỏi

Để sớm mai gầy thêm cuộc bất ngờ.

 

Thôi em cứ đi, em cứ quên

Phố đã hơi sương, phố lên đèn

Ta níu một cành mai nhị độ

Một mình em biết lúc mùa sang.

TẠ ANH THƯ