Trăm vần nghìn điệu dệt trên gió trời

Cho tôi nhiều hơn một đời

Ở trong ăn nói gọi người thiện nhân

 

Chữ nở hoa cõi trầm luân

Ý làm nến thắp nhân quần phù sinh

Dữ hiền sáng láng u minh

Yêu hương hóa giải tội tình là đây

Chẳng chờ đến lúc xuôi tay

Sống hơn hiện hữu ở ngay hiện thời

 

Tôi tha nhân chữ cõi người

Bện dây phát sáng những lời vàng tâm

Chuông rung rung nữa vang ngân

Trần gian bát ngát ở chân như này.

 

NGUYỄN QUANG HƯNG

  

Bóng mình

 

Lòng rộn lên lúc hàng cây khép lá

Phố đẩy ngực trời nhô cao

Ta tháng ba từ lúc nào chẳng rõ

Học bình minh nhẫn nại tự sáng ngày

leftcenterrightdel
 Minh họa: XUÂN HUYỀN.

 

Bao tháng năm với bao người tốt thế

Đến cuộc đời và nói tiếng yêu nhau

Muôn câu hát tự mình nhắc nhở

Em không cần làm ta nhói đau đâu

 

Những ồn ào ở đây và kia nữa

Người hiền hơn trước nhân nghĩa cuộc đời

Ta tưới tắm nỗi ân cần đang cũ

Để sống cho mình và thật mình hơn.

 

NGUYỄN VĂN HỌC

 

Đưa em về châu thổ

 

Đưa em về châu thổ nghe khúc hát giao duyên

Bông điên điển dẫn dụ bầy cá linh mắc lưới

Bàn chân em mịn mềm làn da con gái

Anh ngại ngần không dám khỏa nước rửa ngón thon

 

Lần đầu đưa em về châu thổ quê anh

Cái chi cũng làm em bỡ ngỡ

Bông bí trải đầm một trời vàng thương nhớ

Biết mai rồi có chút duyên nợ với nhau không?

 

Tiếng đờn kìm réo rắt vàm sông

Phù sa đọng gót hài em bê bết đất

Em cất tiếng dạ

Như nước sông Tiền anh uống căng ngọt lịm

Đêm châu thổ dày đồng vọng triệu thanh âm

 

Về quê anh

Lần đầu em nghe bài Dạ cổ

Điệu Hoài lang buồn thăm thẳm Gành Hào đêm

 

Đã chia xa đâu mà em bước ngập ngừng?

Khúc đồng bằng...

Anh tương tư

Hóa đá

Em nói câu gì sao hoa súng hờn ngưng tím đêm suông...

 

Anh bắt đền em với buổi chiều đầu tiên

Bàn tay lần đêm châu thổ

Đồng bằng hoang vu

Đồng bằng nặng nợ

Em đi rồi

Ôm châu thổ anh riêng khóc với vầng trăng...

 

HUỲNH THÚY KIỀU