QĐND - Ở thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang có một người nổi tiếng và thường được bạn bè trong giới doanh nhân gọi vui là “ông hợp lý”. Đó là Tổng giám đốc Công ty Dịch vụ kỹ thuật nông nghiệp An Giang (Anterco) Huỳnh Quang Đẩu.

Vào năm 1994, có doanh nhân người Đài Loan (Trung Quốc) thuộc Công ty Lythai đến An Giang đặt mua của nông dân trong vùng một lượng lớn cây đậu nành rau, bắp non, đậu bắp… rồi đóng công-ten-nơ đưa về nước chế biến. Thấy vậy, ông Đẩu chợt nảy ra ý tưởng chuyển từ buôn bán lặt vặt các loại vật tư nông nghiệp sang chuyên một mặt hàng rau quả đông lạnh xuất khẩu. Buổi đầu bám ngay vào Lythai. Được vài năm liên doanh giữa hai công ty có tích lũy, đủ kinh nghiệm thì ông tách ra kinh doanh độc lập. Anterco bắt đầu xây nhà máy chế biến, nhập dây chuyền đông lạnh hiện đại của Mỹ và Đan Mạch công suất 10.000 tấn sản phẩm/năm. Công ty ký hợp đồng tiêu thụ sản phẩm với nông dân, nhập giống cấp cho bà con và thu mua lại sản phẩm. Hợp đồng ghi rõ: Nông sản phải bảo đảm tiêu chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm, không có dư lượng thuốc bảo vệ thực vật. Anterco sớm xây dựng được vùng nguyên liệu lớn tại hai huyện Chợ Mới và An Phú với sản lượng từ 40 đến 45 nghìn tấn/năm. Những năm gần đây công ty luôn có thị trường tiêu thụ ổn định tại những quốc gia “khó tính” như: Mỹ, Nhật Bản và EU, kim ngạch hằng năm đều đạt hơn 10 triệu USD. Không dừng lại ở đó, vào giữa năm nay Anterco chuyển sang hình thức công ty cổ phần, tiếp tục đầu tư nhà máy chế biến đông lạnh thứ ba tại huyện Châu Phú gần đường biên, ấy là “ông hợp lý” đã nhắm tới thị trường mới đầy tiềm năng sát nách ta là nước bạn Cam-pu-chia.

Khi làm đông lạnh rau quả xuất khẩu, các nhà máy đều phải lo giải quyết một lượng rác thải khổng lồ vừa tốn kém lại dễ gây ô nhiễm môi trường. Chẳng hạn, mỗi ngày một nhà máy chế biến 50 tấn khóm (dứa), có tới 40 tấn phế thải, phải thuê hàng triệu đồng cho xe chở bỏ đi bãi rác. Thông qua bạn bè, “ông hợp lý” biết bên Mỹ có công nghệ mới vo viên các phế thải rau quả thành thức ăn gia súc; còn Nhật, Hàn Quốc hằng năm vẫn phải nhập một lượng lớn thức ăn loại đó dùng cho chăn nuôi bò sữa. Thế là ông quyết định mở thêm mặt hàng, đầu tư vốn và vẫn là sự tính toán đâu vào đấy. Nếu nhập đồng bộ công nghệ vo viên thức ăn gia súc Mỹ giá tới hơn 300.000 USD, quá đắt! Ông chỉ nhập những thứ mình không thể làm được, tốn khoảng 20.000 USD, còn đặt trong nước gia công. Mới đây nhà máy thức ăn gia súc từ vỏ khóm, thân cây đậu nành, thân cây bắp đã đi vào hoạt động tại huyện Chợ Mới. Sản phẩm xuất sang Nhật và Hàn Quốc đủ tiêu chuẩn chất lượng, giá cạnh tranh do thiết bị công nghệ Việt Nam rẻ hơn. Và nhìn tổng thể, việc khép kín từ nguyên liệu đầu vào đến sản phẩm đầu ra, lại hầu như không có phế thải đã mang lại hiệu quả kinh tế tuyệt vời. Nhiều người tấm tắc: Vào tay “ông hợp lý” thì đến rác cũng làm ra… USD!

Anterco đang có tương lai tươi sáng, Huỳnh Quang Đẩu đang thời sung sức. Hãy chờ xem ông còn thực thi những “hợp lý” nào khác nữa đây.

Đâu Quảng