Không nên bỏ Điều 66 trong Hiến pháp năm 1992 

QĐND - Thế hệ trẻ là động lực phát triển của xã hội, vì vậy, trong suốt chiều dài lịch sử của dân tộc, đặc biệt là từ khi Đảng ta ra đời, nhân dân ta giành được chính quyền và Nhà nước công nông được thành lập, vai trò của thế hệ trẻ luôn được quan tâm. Và thực tế đã chứng minh, thế hệ trẻ đã có những đóng góp xứng đáng trên mọi lĩnh vực của đời sống xã hội, thực sự là người chủ tương lai của đất nước…

Vì vậy, chúng tôi đề nghị không bỏ Điều 66 trong Hiến pháp năm 1992, cần giữ lại điều này trong bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 và bổ sung thêm nội hàm cho phong phú; vừa khẳng định vai trò của thế hệ trẻ, vừa nêu bật trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với đất nước, đối với dân tộc. Cùng với đó, cần phải có một chiến lược bồi dưỡng, giáo dục để nâng cao sức khỏe, trí tuệ, đạo đức, nhân cách… cho thế hệ trẻ, để thế hệ trẻ luôn ý thức được trách nhiệm, ý thức công dân của mình trong lao động, học tập; luôn xứng đáng là những người đi đầu trong công cuộc lao động sáng tạo và bảo vệ Tổ quốc. Đặc biệt, Hiến pháp mới cũng nên có những điều khoản cụ thể đối với thanh, thiếu niên vùng đồng bào dân tộc thiểu số, có sự quan tâm, chăm lo đầy đủ để thanh, thiếu niên các dân tộc trong đại gia đình dân tộc Việt Nam bình đẳng, cùng phát triển và đóng góp xứng đáng cho đất nước. (Tạ Bình)

Phân biệt giữa “chính quyền địa phương” và “chính quyền đô thị”

Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 đổi tên chương IX "Hội đồng nhân dân và Ủy ban nhân dân" thành tên gọi mới là "Chính quyền địa phương". Chúng tôi cho rằng như vậy là tinh gọn và dễ hiểu.

Đây không phải là chuyện thay đổi từ ngữ, mà là sự thay đổi có tính nguyên tắc của tổ chức bộ máy Nhà nước. Chính quyền địa phương là một bộ phận hợp thành của chính quyền Nhà nước, đây là cơ sở để tăng tính tự chủ, nâng cao vai trò của cơ quan dân cử tại cơ sở. Tuy nhiên trong dự thảo hiện nay chưa phân biệt rạch ròi sự khác nhau về tính chất, chức năng, nhiệm vụ giữa “chính quyền địa phương” và “chính quyền đô thị”. Hiện nay, một số tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương đang thí điểm không tổ chức Hội đồng nhân dân (HĐND) cấp quận, huyện, phường.

Vì vậy, hiến định phải cụ thể hóa và phân biệt sự khác nhau giữa “chính quyền địa phương” và “chính quyền đô thị”, nếu không quá trình thực hiện sẽ áp dụng giống nhau cho tất cả các cấp hành chính. Điều này là bất hợp lý và chưa phù hợp với điều kiện kinh tế, địa lý, dân cư và kết cấu hạ tầng của cơ sở, dẫn đến không tạo ra được động lực để phát triển ở cơ sở. (Quế Phương)

Khẳng định vai trò của lực lượng vũ trang nhân dân

Qua 20 năm thực hiện các quy định của Hiến pháp 1992 đã thể hiện đường lối quốc phòng toàn dân, an ninh nhân dân, tinh thần độc lập tự chủ trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Tuy nhiên, quá trình thực thi Hiến pháp 1992 đã có một số vướng mắc, bất cập, theo tôi cần điều chỉnh cho phù hợp với thực tế.

Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội khẳng định: “Giữ vững an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội là nhiệm vụ trọng yếu, thường xuyên của Đảng, Nhà nước và của toàn dân, trong đó Quân đội nhân dân và Công an nhân dân là lực lượng nòng cốt”. Vì vậy cần bổ sung những nội dung mới của Cương lĩnh vào Điều 69 của Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 để xác định rõ trách nhiệm, nghĩa vụ bảo vệ an ninh quốc gia theo quan điểm của Đảng. 

Trong mục tiêu nhiệm vụ của quốc phòng-an ninh, Cương lĩnh 2011 bổ sung nội dung “Bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân và chế độ xã hội chủ nghĩa, giữ vững hòa bình”. Do đó cần bổ sung hoàn thiện nhiệm vụ, nội dung này vào Điều 70 của Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, cùng với quy định xây dựng nền quốc phòng toàn dân, nền an ninh nhân dân cần gắn thêm nội dung “xây dựng thế trận quốc phòng toàn dân và thế trận an ninh nhân dân”.

Tại khoản 1, Điều 27 của Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 quy định: “Công dân nam, nữ bình đẳng và có quyền ngang nhau về mọi mặt chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội và gia đình”; còn tại khoản 1, Điều 63 Hiến pháp 1992 quy định: “Công dân nữ và nam có quyền ngang nhau về mọi mặt chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội và gia đình”. Như vậy nội dung này bổ sung thêm quyền của công dân nam, nữ về “dân sự”. Nếu khái quát như vậy sẽ bị bó gọn quá, công dân nam và nữ vẫn còn thiếu các quyền ngang nhau về được sống, hưởng thụ, quyền được học tập, quyền được mưu cầu hạnh phúc, quyền tránh phân biệt, đối xử trong gia đình, xã hội... Theo tôi, khoản 1, Điều 27 của Dự thảo cần nói gọn nhưng đầy đủ như tinh thần Hiến pháp 1946 như sau: “Công dân nam, nữ bình đẳng và có quyền ngang nhau về mọi phương diện”. Quy định này vừa ngắn gọn, vừa sáng nghĩa và sẽ đầy đủ hơn. (Trần Văn Dũng, Chủ tịch Hội CCB tỉnh Gia Lai)