QĐND - Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 tiếp tục khẳng định bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN, giữ vững an ninh quốc gia là sự nghiệp của toàn dân, trong đó LLVT nhân dân giữ vai trò nòng cốt, phát huy sức mạnh tổng hợp của đất nước để bảo vệ vững chắc Tổ quốc; bổ sung quy định về góp phần bảo vệ hòa bình ở khu vực và trên thế giới... Tuy nhiên, một số nội dung cần hiến định rõ, với nội dung cụ thể hơn.

Khẳng định độc lập, chủ quyền của quốc gia, dân tộc: Trong Chương I, về chế độ chính trị, cụ thể ở Điều 1, ghi: “Nước cộng hòa XHCN Việt Nam là một nước dân chủ, độc lập, có chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ, bao gồm đất liền, hải đảo, vùng biển và vùng trời”.

Ở điều này, theo tôi nên giữ hai chữ “độc lập” như Hiến pháp năm 1992, vì trước hết chúng ta nhất thiết phải khẳng định cho được tính hiến định về yếu tố độc lập của quốc gia, của dân tộc, của đất nước không bị lệ thuộc, ràng buộc bởi bất cứ lực lượng nào, nhưng Việt Nam “sẵn sàng là bạn, là đối tác tin cậy và thành viên có trách nhiệm trong cộng đồng quốc tế”. Nếu không có hoặc chưa có độc lập, chủ quyền của quốc gia dân tộc thì không thể nào nói tới dân chủ được, không thể nào có được dân chủ thực sự.

Theo tôi, phải đặt hai chữ “Độc lập” lên trước hai chữ “Dân chủ” mới phù hợp. Tại Điều 2 (sửa đổi, bổ sung) đã thể hiện rất rõ, đó là nền dân chủ XHCN được xây dựng dựa trên nguyên tắc cơ bản: Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, điều hành, nhân dân lao động làm chủ, quyền làm chủ thực sự của người dân, kể cả dân chủ trực tiếp và dân chủ đại diện. “Nhà nước cộng hòa XHCN Việt Nam là Nhà nước pháp quyền XHCN của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân…”, nhân dân lao động làm chủ, mọi quyền hành và lực lượng đều ở nơi dân, nên yếu tố “dân chủ” ở đây không nhất thiết phải đưa lên trước yếu tố “độc lập”.

Trong tính hiến định cần thể hiện được đầy đủ ý chí, nguyện vọng của toàn thể dân tộc, được quốc tế thừa nhận và tôn trọng, không để bất cứ một thế lực nào xâm phạm độc lập có chủ quyền của đất nước. Vì vậy, ở Điều 1 cần ghi là: “Nước cộng hòa XHCN Việt Nam là một nước độc lập, có chủ quyền, dân chủ, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ, bao gồm đất liền, hải đảo, vùng biển và vùng trời đã được toàn thể dân tộc Việt Nam và Công ước Liên hợp quốc thừa nhận”.

NGUYỄN MINH ĐỨC (TP Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai)

 

Thanh niên phải đặt nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc lên hàng đầu: Hiến pháp năm 1992 đã có những quy định cụ thể về quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân, trong đó có một điều riêng quy định về quyền và nghĩa vụ của thanh niên (Điều 66). Tiếc rằng, trong Dự thảo sửa đổi Hiến pháp mới lại bỏ điều này.

 Được sinh ra, trưởng thành trong hòa bình, tôi cảm nhận rõ sự quan tâm của Đảng, Nhà nước, gia đình và xã hội đối với thế hệ thanh niên ngày nay. Không chỉ được tạo điều kiện học tập, rèn luyện về thể chất, tinh thần, thanh niên còn được hướng nghiệp, thụ hưởng những thành quả từ sự phát triển của đất nước. Tuy vậy, tôi vẫn có cảm nhận, nhiều bạn đồng trang lứa chưa thật sự quan tâm đến truyền thống, lịch sử dân tộc, còn thờ ơ với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, thậm chí, một số người còn quan niệm quan trọng nhất là chăm lo học hành, phát triển sự nghiệp. Quan niệm đó khiến một bộ phận thanh niên có cái nhìn lệch lạc về mục đích sống, quên đi giá trị tinh thần cao đẹp, những truyền thống quý báu của dân tộc.

Bảo vệ Tổ quốc là nghĩa vụ thiêng liêng và quyền cao quý của công dân. Đó không chỉ là một nội dung được hiến định trong hiến pháp mà còn trở thành một lý tưởng sống. Tôi đề nghị cần giữ lại Điều 66 và bổ sung thêm nội dung: “Thanh niên phải đặt nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc lên hàng đầu. Thanh niên được tạo điều kiện sử dụng sức lao động và phát huy sức sáng tạo”, thay thế cho nội dung: “Đi đầu trong công cuộc lao động sáng tạo và bảo vệ Tổ quốc”. Quy định này giúp thanh niên tự xác định nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc phải được đặt lên trên hết, bên cạnh đó, thanh niên cần được tạo điều kiện để sử dụng sức lao động, phát huy khả năng sáng tạo của mình, tránh tình trạng lãng phí nhân tài, chảy máu chất xám...

NGUYỄN MINH HẢI (Sinh viên Trường Đại học Xây dựng Hà Nội)