Sau khi Lãnh tụ tối cao Ali Khamenei thiệt mạng, dư luận quốc tế từng đặt câu hỏi liệu Iran có rơi vào tình trạng bất ổn chính trị hay không. Vì vậy, tuyên bố đầu tiên của Mujtaba Khamenei mang ý nghĩa đặc biệt quan trọng: khẳng định rằng bộ máy quyền lực tại Tehran vẫn vận hành ổn định, đồng thời phát đi tín hiệu rằng quá trình chuyển giao lãnh đạo không làm thay đổi định hướng chiến lược của Iran.

Trong thông điệp của mình, nhà lãnh đạo mới nhiều lần nhấn mạnh vai trò của “nhân dân Iran”, đồng thời đặt mình trong truyền thống chính trị do Ruhollah Khomeini và Ali Khamenei thiết lập. Việc nhấn mạnh tính kế thừa này không chỉ nhằm củng cố tính chính danh của người kế nhiệm mà còn gửi đi thông điệp rằng các nỗ lực từ bên ngoài nhằm làm suy yếu hệ thống chính trị Iran đã không đạt được mục tiêu.

Trong bối cảnh xung đột gia tăng và sức ép từ bên ngoài ngày càng lớn, việc duy trì sự ổn định của bộ máy lãnh đạo được xem là điều kiện then chốt để Tehran tiếp tục theo đuổi các mục tiêu chiến lược của mình.

Ngày 9-3, tại Quảng trường Cách mạng ở thủ đô Tehran của Iran, người dân tham gia một cuộc tập trung để bày tỏ lòng trung thành với Lãnh tụ tối cao mới của Iran, Mujtaba Khamenei. Ảnh: Tân Hoa xã

Một điểm đáng chú ý khác trong tuyên bố là lời kêu gọi tăng cường đoàn kết quốc gia. Những khái niệm như “tương trợ”, “đoàn kết” và “gác lại bất đồng” được nhắc lại nhiều lần, phản ánh nỗ lực của Tehran nhằm củng cố ổn định xã hội trong bối cảnh chiến tranh.

Trong các cuộc xung đột hiện đại, sức mạnh quốc gia không chỉ nằm ở năng lực quân sự mà còn phụ thuộc vào khả năng duy trì ổn định xã hội và kinh tế. Khi chiến tranh kéo dài và các lệnh trừng phạt tiếp tục gây sức ép, việc giữ vững “hậu phương chiến lược” trở thành yếu tố quyết định đối với sức bền của một quốc gia.

Các biện pháp hỗ trợ người bị thương và bồi thường thiệt hại cho dân thường được nêu trong tuyên bố cho thấy chính quyền Iran đang tìm cách giảm thiểu tác động xã hội của chiến tranh, đồng thời duy trì sự ủng hộ của người dân đối với chiến lược đối đầu hiện nay.

Bên cạnh các nội dung đối nội, tuyên bố của Mujtaba Khamenei cũng phát đi những tín hiệu răn đe mạnh mẽ đối với các đối thủ. Nhà lãnh đạo Iran khẳng định Tehran sẽ không từ bỏ quyền “trả đũa”, đồng thời nhấn mạnh khả năng phong tỏa eo biển Hormuz - tuyến vận chuyển năng lượng chiến lược của thế giới.

Ngoài ra, Iran cũng đề cập tới khả năng mở thêm các mặt trận mới trong khu vực và tăng cường phối hợp với các lực lượng thuộc “trục kháng chiến”, như Hezbollah tại Lebanon hay lực lượng Houthi tại Yemen.

Những tín hiệu này cho thấy Iran tiếp tục theo đuổi chiến lược răn đe phi đối xứng – một đặc trưng trong cách tiếp cận an ninh của Tehran trong nhiều năm qua. Thay vì đối đầu trực tiếp với các đối thủ quân sự mạnh hơn, Iran tận dụng mạng lưới lực lượng đồng minh trong khu vực, kết hợp với năng lực tên lửa và máy bay không người lái để tạo ra sức ép chiến lược.

Từ những tín hiệu trong tuyên bố của Mujtaba Khamenei, có thể thấy một số xu hướng đáng chú ý có thể hình thành trong thời gian tới.

Trước hết, nguy cơ xung đột kéo dài và lan rộng đang gia tăng. Khi Tehran khẳng định không sẵn sàng thỏa hiệp, khả năng chiến sự sớm kết thúc trở nên khá thấp. Xung đột có thể lan sang các chiến trường ủy nhiệm trong khu vực hoặc các tuyến hàng hải chiến lược.

Thứ hai, kinh tế toàn cầu có thể tiếp tục đối mặt với những biến động mạnh. Bất kỳ sự gián đoạn nào tại eo biển Hormuz đều có thể gây ra cú sốc đối với thị trường dầu mỏ thế giới.

Thứ ba, cấu trúc an ninh Trung Đông có thể trở nên phức tạp hơn. Các quốc gia vùng Vịnh – nơi có sự hiện diện của nhiều căn cứ quân sự Mỹ – đang đứng trước thế cân bằng khó khăn: Vừa phụ thuộc vào sự bảo đảm an ninh của Washington, vừa phải đối mặt với nguy cơ trở thành mục tiêu trong các đòn trả đũa của Iran.

Cuộc khủng hoảng hiện nay không chỉ là leo thang quân sự đơn thuần mà còn là sự va chạm giữa các tính toán chiến lược lớn. Tuyên bố đầu tiên của Mujtaba Khamenei vì thế mang ý nghĩa vượt ra ngoài một thông điệp chính trị thông thường. Nó cho thấy Tehran đang chuẩn bị cho một cuộc đối đầu dài hạn, trong khi Trung Đông tiếp tục đứng trước nguy cơ rơi vào một chu kỳ bất ổn mới với những hệ lụy khó lường đối với an ninh khu vực và kinh tế toàn cầu.