Đầu thập kỷ 60, máy bay tiêm kích Mig-21 của Liên Xô (trước đây) trở thành mối đe doạ trên không đối với không quân các nước thù địch. Cục tình báo quân sự Mossad của Israel thèm khát một “con” Mig-21 đến cháy bỏng. Âm mưu đoạt Mig được vạch ra… và Mossad đã đoạt được một “con” Mig-21 vào Mùa Thu 1966, sau những nỗ lực “đánh cắp” đầy kịch tính.
Mig-21 ra đời năm 1958. Tổng công trình sư Mi-côi-an và quân đội Liên Xô thực sự tự hào có Mig-21. Khi đó Mig-21 là loại máy bay tiêm kích có tốc độ bay nhanh nhất thế giới. Đặc biệt khả năng “tăng tốc vọt ngược” (225 mét một giây), thì các loại máy bay cùng thế hệ thèm khát. Nhờ tính năng vượt trội này, khiến ai lái nó, rất nhanh có thể chiếm độ cao có lợi, đưa máy bay đối phương vào bán cầu trước mà ngắm bắn. Rủi khi bị “địch” bám đuôi thì Mig-21 bằng một cú tăng tốc vọt lên, có thể thoát ra khỏi vùng sát thương ngoạn mục.
Là một trong những máy bay “nồi đồng cối đá”, lại có tính năng tốt, sau này có tới 44 quốc gia chọn nhập Mig-21 vào lực lượng không quân của mình. Trong vòng vài chục năm, tổng số xuất xưởng tới 10,352 chiếc. Vào những năm đầu thập kỷ 60 trong hàng ngũ máy bay phòng không trực chiến của LLVT Xô viết, chỉ có các phi công ưu tú mới được chọn lựa để “bay” Mig-21. Hai tên lửa Vympel K-13 AA-vũ khí đáng gờm của Mig-21, khiến cho các phi công các nước e ngại. Có người đã bạo mồm nói: “Gặp Mig-21 đối phương ít có cơ hội trở về phi trường!!!”.
Điều đáng nói là trong tổ chức Hiệp ước Vác-xa-va khi đó, cũng không phải tất cả các thành viên đều được huấn luyện Mig-21. Vậy mà năm 1961 Liên Xô đã bí mật trang bị Mig-21 cho một số nước ở Trung Đông. Trong đó có A-rập, Xi-ry và I-rắc. Người ta hiểu ngay, để gây ảnh hưởng đến khu vực quan trọng này, Liên Xô đã không ngần ngại đưa sang đây những vũ khí khá ưu việt. Trong đó có cả các tên lửa C-75 (SAM-2), ra –đa P.30, PRV-M1… là hệ ra-đa đồng bộ dẫn đường cho Mig-21 (Sau này Liên Xô còn mang sang cả Mig-23 và tên lửa CA-125 (SAM-3) nữa…).
Mang máy bay tốt ra nước ngoài, những chỉ huy không quân Liên Xô và các cố vấn quân sự hết sức coi trọng việc bảo mật vũ khí. Tài liệu học tập hàng ngày được thu ngay sau giờ học, niêm phong chặt chẽ. Các phi công dự khoá, chuyển loại Mig đều được chọn lựa, giám sát kỹ. Còn việc bảo dưỡng máy bay Mig-21 thì chuyên gia Liên Xô “đảm nhận” toàn bộ. Điều này loại trừ khả năng rò rỉ thông số kỹ thuật từ phía Liên Xô ở Trung Đông.
*
* *
Tướng Meir Amit nhậm chức Giám đốc tình báo quân sự
Israel (Mossad) vào năm 1963, (1963-1968). Ông đã nhiều đêm trầm ngâm tìm mưu, lập kế làm sao để có Mig-21 trong tay. Tư lệnh không quân
Israel lúc đó là tướng Weizmann luôn đốc thúc Meir Amit. Weizmann nói: "Tôi không cần bản vẽ. Tôi cần một “con”
Mig-21 hoàn chỉnh". Hai cái đầu đầy mưu lược này hiểu rõ việc nắm chắc Mig-21 sẽ có lợi như thế nào cho các tình huống A, khi phát động chiến tranh ở khu vực đầy bất ổn này. Một mệnh lệnh sắc, gọn được đưa ra cho trưởng phòng hành động Mossad:
“Phải có Mig-21 bằng bất cứ giá nào. Hành động không được sai sót ! ”.
Từ hôm đó, những đụn khói đen, những đuốc dầu đỏ quạch, chập chờn trong giấc ngủ của sĩ quan tình báo Mossad. Mục tiêu tập trung của họ vào nơi có Mig-21, tại Vùng Vịnh. Ở đó không quân I-rắc là mắt xích quan trọng. Những thủ đoạn cổ điển và tân kỳ của ngành tình báo được vạch ra. Nhưng tìm nhân mối nào bây giờ?
…Ngày trôi đi, nắng ở vùng Vịnh ngột ngạt. Mặc cho nắng từ phi đạo bốc lên, từ trên trời hập xuống, không nói ra, nhưng những phi công giáo viên bay người Nga luôn quản lý chặt biên đội của mình. Từ đội hình bay theo hình bình hành lệch, họ luôn quan sát từng động thái của phi đội… Màn hình phương vị và màn hình góc tà của ra-đa dẫn đường từ mặt đất không lơi lỏng mục tiêu “ta” sau mỗi vòng quét trên màn i-cô… An ninh nội bộ không hề xao nhãng trong từng chuyến bay.
Một năm trôi qua, Mossad cũng chẳng chịu ngồi im để thời gian trôi đi. Các nhân viên Mossad la liếm tại các câu lạc bộ sĩ quan, làm quen các phi công I-rắc… Thế rồi họ đã chọn được “con mồi”.
Phi công Munier Redfa là người I-rắc. Anh ta theoThiên chúa giáo, được phong thiếu tá. Ngay sau năm đó, anh ta được chọn học lái Mig-21. Đã từng học ở Mỹ về máy bay phản lực, nên các bài bay thắt vòng đứng, bay khoan, vốn là tính năng vượt trội của Mig-21 đối với Munier không có gì là quá phức tạp. Munier lại thông minh và hào hoa, là một trong những phi công ưu tú, có nhiều kinh nghiệm của không quân I-rắc, nên anh ta được vị nể. An ninh quân đội của Liên Xô và I-rắc đã kiểm tra rất kỹ về nhân thân các phi công chuyển loại Mig-21, không hề nghi ngờ Munier.
Nhưng… ai chẳng có sở đoản! Tuy không kiêu căng, nhưng Mossad đã phát hiện ra Munier Redfa rất dễ tổn thương khi bắt gặp cặp mắt nhìn đắm đuối của phái đẹp. Biết làm sao, có tài thì có tật.
*
* *
|
Một cô gái da trắng, quốc tịch Mỹ, sinh tại New York, gốc Do Thái được điều về làm nhiệm vụ mua chuộc viên thiếu tá phi công. Cô có biệt danh “Hành động đồ trang sức”. Mossad đã kỳ công chọn mỹ nữ này. Đóng vai khách du lịch, cô gái xinh đẹp cũng theo đạo Thiên chúa, gặp chàng phi công Munier trong một lễ hội của giới thượng lưu Bát-đa. Lập tức Munier rơi vào lưới tình. Nàng thỏ thẻ bày tỏ sự ngưỡng mộ với “người trời” trong những lần lễ hội. Những khi gặp gỡ thiếu tá phi công, nàng cố tìm mọi lý do để có cớ đi cùng anh, thân thiết với anh. Dáng đi uyển chuyển, làn eo thon, đôi mắt hút hồn của cô gái đã đánh gục Munier.
Thành Bát-đa xưa nay có nhiều chuyện hoang đường, bí ẩn. Nhưng đôi trai gái chẳng cần biết. Họ tới bên nhau trong cuộc sống khá giả. Những câu chuyện về gia đình, về tương lai cứ dày lên trong những lần hò hẹn. Thế rồi đôi tình nhân, trong một kỳ nghỉ phép của Munier, đã rủ nhau bí mật đi Pa-ri để hưởng khoái lạc. Những lần đi lễ nhà thờ, những cuộc pích-ních, du thuyền, đã gắn “đôi trẻ” tưởng như không điều gì có thể tách họ rời xa nhau. Vào một đêm đắm đuối trong tình ái, cô gái đã thuyết phục thiếu tá rằng: “Tương lai của chúng mình phải ở Ten A-víp”. Munier nhìn sâu vào đôi mắt người tình, ngẫm nghĩ và xiêu lòng. Anh có thể giải ngũ, chỉ cần có nàng. Đã có lúc Munier nghĩ thế! Chỉ còn một điều, Munier băn khoăn, như bao đứa con ngoan của gia đình truyền thống. Đó là, bố mẹ và anh em sẽ ra sao?
Dụ Munier đã kỳ công, nhưng xắp xếp để cả gia đình Munier cùng “chạy” thì Mossad phải tính kỹ. Lập tức Meir Amit, ông trùm Mossad bay sang Oa-sinh-tơn gặp người đồng nhiệm là giám đốc CIA Hoa kỳ. Người Mỹ ngưỉ thấy mùi Mig-21, nên ngay sau đó cử một điệp viên là quan chức cao cấp CIA tiếp xúc với Munier. Ông ta thẳng thừng đưa ra yêu cầu “đánh cắp” Mig-21.
Thật lòng, Munier không thích người Do thái. Khi người Mỹ yêu cầu, Munier thấy việc mình làm “có ý nghĩa” hơn nhiều. Điều kiện đặt ra là: Munier sẽ có nhiều đô la, gia đình được bảo đảm “di tản” theo. Nghĩ đến cuộc sống đầy lạc thú với “người tình” Munier không đắn đo nhiều. Nhưng rất thực tế… Munier đòi thêm 1 triệu USD!!!
Người ta tả lại: Khi nghe tin “kẻ đào tẩu” đòi thêm 1 triệu USD, một số sĩ quan cao cấp giật mình, bởi số tiền Munier đòi thêm… Quá đắt! Nhưng trùm Mossad thì cương quyết không trì hoãn. Ông ta thuyết phục nội các Israel phê chuẩn kế hoạch này. Munier Amid “nhìn ra vấn đề” giá 1 con Mig-21 như vậy là …chịu được! |
*
* *
Gia đình Munier có tới hơn 20 người trong anh em nội tộc, làm sao để họ giữ bí mật, khi biết kế hoạch “chạy” khỏi I-rắc? Các tham mưu của Mossad đã vạch ra một kế hợp pháp là, những người nhà của thiếu tá Munier, lợi dụng việc đi nghỉ mát mùa hè tại vùng đồi núi miền Bắc, như thói quen bình thường của dân có của. Tại đây họ ra sát biên giới. Trực thăng của Mossad sẽ tiếp ứng, đưa họ đến Ten A-víp.
Tuy nhiên, việc cướp máy bay lại gặp phải tình huống khó sử lý là bán kinh hoạt động của Mig-21 chỉ tối đa 500 km ki-lô-mét. Toàn bộ hành trình bay đường trường nằm trên không phận Gioóc-đa-ni (nước thù địch với Israel). Nhưng đề bài đó có lời giải là Mig-21 sẽ bay thấp, lợi dụng các triền núi, nơi góc che khuất lớn trường ra-đa. Gioóc-đa-ni sẽ bị bất ngờ.
Lại…nhưng! Nảy sinh tiếp một vấn đề cũ. Lượng dầu nạp cho mỗi ban bay của Mig-21 tại I-rắc chỉ được cấp nửa cơ số! Lượng dầu này vừa đủ một bài bay huấn luyện mà thôi. Đây cũng là một “khoá an ninh” đề ngừa bất trắc của bên an ninh. Phòng khi ai đó muốn “ bay ra” nước ngoài.
Mùa thu năm ấy, kế hoạch và tiến độ bay của không quân I-rắc vẫn diễn ra bình thường. Một ngày huấn luyện. Sau khi các thành phần ra-đa-thông tin, mặt đất và trên không đã vào guồng. Ban bay tuần tự thực hành các bài tập. Đến lượt mình máy bay của Munier tăng lực, cất cánh lấy độ cao, tập hợp đội hình. Ban đầu Munier bay về hướng Bát-đa theo hành trình. Sau đó ít phút đột ngột Munier ngoặt hướng về phía Bắc hạ độ cao thật thấp. Khi các giáo viên bay nguời Nga và đồng bọn trong biên đội còn ngơ ngác chưa biết có chuyện gì xảy ra, thì Munier đã tăng tốc cắt ngang toạ độ biên giới I-rắc-Thổ Nhĩ Kỳ. Tại không vực lạ, Munier nhận ra, lúc này xung quanh có các máy bay “của họ”. Anh ta hiểu, theo hiệp đồng, đó là những chiếc máy bay hộ tống và hướng dẫn anh hạ cánh để nạp dầu bổ xung, tại một sân bay bí mật do CIA bố trí.
Cưỡi lên lưng hổ, chỉ còn cách là… phi tiếp! Nạp đầy dầu Munier lại cất cánh. Trên không Munier gặp một tốp Mirage mang phù hiệu Israel .“Nguời mới quen” tới! Họ dẫn Munier đáp xuống sân bay Neikeijoo.
Lại nói về gia đình của Munier, theo kế hoạch, họ được một nhóm đặc nhiệm của Mossad hỗ trợ bằng ô tô, rồi đi suốt đêm trên lưng các chú la qua vùng nhạy cảm. Đến điểm hẹn, một trực thăng bốc cả toán tới nơi an toàn. Đó là ngày 15 tháng 8 năm 1966. Ngày mà giám đốc Mossad Meir Amit không thể nào quên. Đây là chiến công lớn của ông ta sau khi nhậm chức từ người tiền nhiệm. Meir Amit lập tức gọi điện cho nhà chức trách và đồng nhiệm bên kia đại dương: “ Hàng đã về !”
Có Mig-21 để phân tích, thực nghiệm và đánh giá mạnh yếu, lại có tài liệu sống là thiếu tá Munier cung cấp. Mig-21 có radar lắp trong chóp mũi. Nó có thể coi là máy bay không chiến tầm ngắn bằng điện tử, không quân Israel ngay sau đó nắm chắc toàn bộ tính năng của Mig-21, về chương trình huấn luyện và cả các thuật bay chiến đấu của Mig-21.
Theo đó việc nắm thực lực và khả năng của không quân A-rập, nơi sử dụng Mig-21 được đầy đủ hơn rất nhiều. Phải nói thêm là người Israel rất thạo cải tiến máy bay. Dòng Mirage III-E mua của Pháp, không quân Israel đã nâng cấp và cải tiến thành công, phù hợp với khí hậu, môi trường và chiến trường Trung Đông. Thậm chí Mirage III-E có thêm tính năng mới trong tác chiến tại khu vực này. Tới 1966, có hiểu biết chắc chắn về dòng Mig -21, nên khoa học quân sự và không quân Israel dần dần chiếm ưu thế trên không. Cho tới khi trước khi sự kiện sau đây xảy ra…
Ngày 5 tháng 6 năm 1967, Israel bất ngờ phát động chiến tranh, tấn công Ai Cập, Gioóc-đa-ni và Xi-ry. cuộc chiến tranh 6 ngày khiến 3 nước Ai Cập, Gioóc-đa-ni và Xi-ry tổn thất hơn 400 máy bay chiến đấu Mig-21. Trong khi đó, không quân nước tiến công chỉ thiệt hại 40 chiếc. Một tỷ lệ thắng thua ngoạn mục.
Vào những năm đó, để chế tạo được một thế hệ máy bay phải mất 10 đến 15 năm, từ ý tưởng thiết kế đến chế tạo, thử nghiệm và đồng bộ vũ khí. Đánh cắp được một con Mig-21, các chuyên gia hàng không gạo cội cho rằng Mossad đã bỏ ra một giá thật sự quá bèo!
| 5 năm giữ chức giám đốc Mossad đầy quyền uy, Meir Amit còn một chiến tích nữa là tổ chức đánh cắp khoảng 20 ngàn bản vẽ động cơ, gần 100 ngàn bản vẽ thân vỏ máy bay… dòng Mirage đời mới của Thuỵ Sĩ. Ông ta được mệnh danh là “Giám đốc tình báo giỏi đánh cắp máy bay” |
Trần Danh Bảng
(Tổng thuật từ bản dịch: The Mossad - Israel’s Secret Intelligence Service Inside Stories)