Vài năm gần đây, người dân sinh sống, làm việc gần khu vực bãi rác núi Bông (thành phố Vĩnh Yên, tỉnh
 |
|
Nhiều bãi rác đang gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. Ảnh: Internet |
Vĩnh Phúc) khốn khổ vì ngày đêm phải hứng chịu… ô nhiễm! Bãi rác núi Bông là nơi chứa chất thải sinh hoạt duy nhất của thành phố. Trước đây, khi tỉnh Vĩnh Phúc chưa được tái lập, Vĩnh Yên mới là thị xã thì bãi rác này “
nằm tít” ở ngoại thị. Hơn nữa, lượng chất thải khi đó chưa nhiều nên rác luôn được xử lý triệt để, không gây ảnh hưởng tới môi trường xung quanh. Tuy nhiên, từ khi tái lập tỉnh, Vĩnh Yên trở thành thành phố, tốc độ đô thị hóa và dân số tăng nhanh. Thành phố ngày càng được mở rộng với nhiều khu dân cư, nhà máy, doanh nghiệp mới mọc lên… khiến bãi rác như càng “
tiến sâu” vào nội thành. Thêm nữa, lượng rác thải lúc này rất lớn, lên đến hàng chục tấn mỗi ngày, trong khi bãi rác lại không được thiết kế, xây dựng đúng tiêu chuẩn. Phương pháp xử lý rác chưa được cải tiến, vẫn chỉ là chôn lấp hoặc đốt một cách đơn giản nên đã gây ô nhiễm môi trường trầm trọng. Hằng ngày, vào mỗi buổi chiều khi rác thải được “
xử lý” bằng phương pháp đốt, những làn khói xanh đen với mùi thum thủm, hăng hắc rất khó chịu thi nhau bay vào nhà dân ở khu vực xung quanh. Đặc biệt, mỗi khi có mưa, những dòng nước đen ngòm, bốc mùi tanh tưởi, hôi thối lại từ bãi rác chảy như suối ra đường, ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống, sinh hoạt của người dân…
Tình trạng ô nhiễm môi trường từ những bãi rác do xử lý rác thải không triệt để như ở bãi rác núi Bông nêu trên không phải là cá biệt. Theo thống kê của các cơ quan chức năng, mỗi năm cả nước thải ra khoảng 12,8 triệu tấn rác thải sinh hoạt. Phần lớn số rác thải này được thu gom vào những bãi rác để “xử lý” bằng phương pháp đốt hoặc chôn lấp sơ sài. Chính vì lượng rác thải quá lớn và cách thức xử lý rác rất thủ công như vậy nên hiện chỉ có khoảng 19% số bãi rác đang hoạt động đạt yêu cầu vệ sinh. Số còn lại đang hằng ngày, hằng giờ gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng khiến ở không ít địa phương, người dân đã phản ứng bằng cách dựng ba-ri-e “cấm vận” không cho bãi rác tiếp tục hoạt động…
Để giải bài toán xử lý rác thải sinh hoạt có hiệu quả, từ đó hạn chế tình trạng ô nhiễm môi trường, trước mắt cần làm tốt việc quy hoạch và xây dựng bãi rác. Địa điểm xây dựng bãi rác phải ở xa khu dân cư; ít có nguy cơ gây ô nhiễm nguồn nước, không khí… Đối với những bãi rác nằm trong nội thành, nội thị hay gần khu dân cư phải nhanh chóng di dời. Đồng thời, việc xây dựng các hạng mục của bãi rác cần phải theo đúng tiêu chuẩn kỹ thuật; việc xử lý rác phải tuân thủ đúng quy trình để tránh tình trạng nước rỉ; khói bụi thẩm thấu, khuếch tán ra môi trường xung quanh… Tuy nhiên, thực tế cho thấy, để giải quyết tận gốc vấn đề “ô nhiễm từ rác thải” thì hướng tối ưu là nghiên cứu để sử dụng rác thải như một thứ “nguyên liệu” có ích. Hiện nay, đã có nhiều mô hình biến rác thải thành… nguyên liệu sản xuất như: công nghệ sản xuất ván ép nhựa (dùng thay thế gỗ trong xây dựng) từ nhựa phế thải của Viện Vật liệu xây dựng (Bộ Xây dựng); công nghệ seraphin của Công ty cổ phần Công nghệ môi trường xanh (công nghệ này có thể biến gần như 100% rác thải sinh hoạt thành phân bón hữu cơ vi sinh, vật liệu xây dựng, vật liệu sản xuất đồ dân dụng)… Nước ta cũng đã có một số nhà máy sản xuất phân vi sinh và khí sinh học từ rác thải như: nhà máy xử lý rác Thanh Trì; nhà máy xử lý rác Cầu Diễn; nhà máy xử lý rác Nam Sơn… Ngày 5-4-2008, một nhà máy xử lý rác thải có công suất 1.000 tấn rác/ngày với sản phẩm là phân vi sinh, nhựa tái chế đã được Công ty cổ phần Đầu tư-phát triển Tâm Sinh Nghĩa khởi công tại Khu liên hiệp xử lý chất thải rắn tây bắc Củ Chi (Thành phố Hồ Chí Minh). Đây thực sự là những tín hiệu đáng mừng trong công tác xử lý chất thải, chống ô nhiễm môi trường. Mong rằng trong thời gian tới, Nhà nước có những chính sách khuyến khích hợp lý để có nhiều hơn nữa những mô hình công nghệ xử lý rác thải trở thành hiện thực, có nhiều hơn nữa những nhà máy xử lý rác mọc lên trên khắp cả nước…
NGUYỄN TRUNG KIÊN
(HT: 8BE - 269 Bình Xuyên, Vĩnh Phúc)