Tôi là Trần Thị Mai, sinh năm 1918 là chủ căn hộ số 4 phố 224, nay là số 53 Y Miếu, phường Văn Miếu, Đống Đa, Hà Nội. Năm 1955, tôi cùng 6 người con đến ở nhờ nhà ông Đỗ Lê là người quen tại căn hộ hiện nay. Sau đó, ông Đỗ Lê có viết giấy bán lại nhà của ông cho tôi nhưng vì chiến tranh nên những giấy tờ mua bán đã bị thất lạc hết. Sinh sống tại nhà 53 Y Miếu, gia đình tôi ở tại gian tầng một mặt phố có diện tích 17m2, tầng 2 là hộ khác ở. Công trình phụ và bếp ở phía sau nhà, các hộ trong cùng số nhà tự ngăn riêng mỗi hộ sử dụng khoảng 2m2. Do gia đình quá đông người, diện tích ở chật hẹp nên trong quá trình sinh sống tôi đã sửa chữa lại diện tích nhà của mình, làm thêm gác xép gỗ, sửa cửa ra vào, cửa sổ, làm điện nước và cơi nới thêm phần trước nhà bằng mái tôn để làm bếp. Gia đình tôi đã có hộ khẩu thường trú tại đây từ nhiều năm, theo qui định của Nhà nước, từ năm 1990, tôi đã nộp thuế thổ trạch và kê khai làm thủ tục xin cấp sổ đỏ đối với diện tích nhà đang ở.
Vậy mà, ở cái tuổi gần đất xa trời, giờ tôi lại bị kiện ra tòa, trở thành bị đơn trong bản án số 26/2006/DSST ngày 12-11-2006 của Tòa án nhân dân quận Đống Đa và số 93/2007/DSPT ngày 24-4-2007 của Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội có nguy cơ bị người ta chiếm mất nhà. Nguyên do, năm 2002, anh Nguyễn Hoàng Long, con trai ông Nguyễn Hữu Trấn, trú tại 11 Ngô Sỹ Liên cùng phường, một người chuyên buôn bán bất động sản đã sang đề nghị tôi bán lại ngôi nhà của gia đình với giá 40 cây vàng để anh Long xây khách sạn thông hai mặt phố. Sau nhiều lần đề nghị, thuyết phục, nhưng tôi và gia đình không đồng ý, anh Long đã tuyên bố nếu gia đình tôi không bán nhà cho anh ta thì anh ta cũng sẽ có cách buộc gia đình tôi phải ra khỏi nhà của mình mà không được đồng nào. Sau những lời đe dọa đó, ngày 1-10-2002, tôi nhận được giấy mời hầu toà để giải quyết vụ án tranh chấp đòi nhà cho thuê ngôi nhà số 53 Y Miếu. Do tuổi cao, quá phẫn uất trước hành động vô lý này, sức khỏe của tôi ngày càng yếu đi, tôi phải ủy quyền cho con, cháu của mình đến hầu tòa. Từ đó đến nay, qua hai phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm, chỉ xem xét một vài giấy tờ do anh Long đưa ra và chữ ký nói là của tôi, tòa đã xử gia đình tôi phải chuyển đi nơi khác để trả nhà cho anh Long vì đây là ngôi nhà tôi thuê của bố anh chứ không phải nhà của tôi. Gia đình tôi rất bất bình vì những chứng cứ gia đình đưa ra không được cơ quan chức năng xem xét thấu đáo. Hơn nữa, không rõ vì sao dù đã nhiều lần đề nghị Tòa án cho trưng cầu giám định các giấy tờ anh Long cung cấp tại tòa, nhất là bản sao Giấy chứng nhận quyền quản lý tài sản vắng chủ số 165/CN ngày 2-12-1955 do Ủy ban Hành chính thành phố Hà Nội cấp cho bố anh Long, là căn cứ mà tòa xét xử cho anh Long lấy nhà của tôi lại không được hai cấp tòa cho xác minh tính chính xác, đúng là văn bản do cơ quan Nhà nước có thẩm quyền cấp.
Để bảo đảm quyền lợi chính đáng, gia đình tôi cần một bản án công bằng, nghiêm minh, đúng pháp luật với những giấy tờ có liên quan đã được cơ quan chức năng giám định, đối chiếu với văn bản gốc.
Trần Thị Mai
(53 Y Miếu, Văn Miếu, Đống Đa, Hà Nội)