Ông Nguyễn Văn Hòa tức Nguyễn Thành Trung (Thạnh Phước, Thạnh Hóa, Long An) làm đơn kêu oan, đề nghị được giám đốc thẩm tuyên hủy Bản án hình sự phúc thẩm số 3016/HSPT ngày 6-12-2000 của TAND tối cao tại TP Hồ Chí Minh...
QĐND - Ông Nguyễn Văn Hòa tức Nguyễn Thành Trung (Thạnh Phước, Thạnh Hóa, Long An) làm đơn kêu oan, đề nghị được giám đốc thẩm tuyên hủy Bản án hình sự phúc thẩm số 3016/HSPT ngày 6-12-2000 của TAND tối cao tại TP Hồ Chí Minh. Theo đơn thì năm 1968, trên đường nhận nhiệm vụ ông bị pháo địch bắn bị thương, từ 1976 được công nhận là thương binh hạng 1/4 và hưởng chế độ. Từ ngày 30-1-1997, có đơn vu khống ông được công nhận thương binh là do quen biết một số cán bộ có thẩm quyền xin xác nhận còn thực chất bị thương là do “câu trộm cá bị vướng mìn của dân quân” và do “tư thù cá nhân nên bị ném lựu đạn vào nhà dẫn đến cụt chân”. Sau 2 tháng điều tra, Công an huyện Thạnh Hóa quyết định truy tố ông tội danh “lừa đảo chiếm đoạt tài sản xã hội chủ nghĩa”. Tại 2 phiên sơ thẩm và phúc thẩm, “các nhân chứng bảo vệ tôi đều có mặt để minh oan cho tôi nhưng hai bản án cố tình sử dụng những chứng cứ gián tiếp, nhiều cái mâu thuẫn, phản bác nhau của đối phương mà bỏ qua lời khai của ông Nguyễn Bính: “Năm 1968 ông Trung (Hòa) bị thương trên đường đi làm nhiệm vụ mới đóng tại Mỹ Tho…”, vẫn quyết định tôi “hai năm tù cho hưởng án treo và truy thu số tiền hưởng chế độ đã lĩnh từ năm 1976 đến 1997”.
Tôi đọc các văn bản mà ông gửi kèm đơn. Tại Kết luận điều tra ngày 5-6-1997 của Công an huyện Thạnh Hóa: “Ông Nguyễn Bính là Trưởng phòng Chính trị Quân khu 8 và vợ ông Nguyễn Bính với vợ ông Hòa là chỗ bạn bè trong chiến tranh nên nể tình xác nhận chứ ông Bính hoàn toàn không biết trường hợp bị thương của ông Hòa”.
Bản án hình sự sơ thẩm số 53/HSST ngày 17-4-1998 của TAND tỉnh Long An có đoạn: “Ông Nguyễn Bính khai trước cơ quan điều tra là ông không biết trường hợp bị thương của ông Hòa mà chỉ nghe anh Thắng nói lại. Ông Hòa khai ông Lê Văn Định là Đại đội trưởng biết rõ trường hợp bị thương của mình nhưng trước cơ quan điều tra ông Định khai không biết nhưng vì vợ chồng ông Hòa đến trình bày và đưa giấy xác nhận của ông Nguyễn Bính nên tin tưởng xác nhận. Nay xin rút tờ xác nhận”.
Theo Bản án hình sự phúc thẩm số 3016/HSPT ngày 6-12-2000 của TAND tối cao thì: “Ông Nguyễn Bính không là cấp trên quản lý trực tiếp của bị cáo Hòa, không phải là người chứng kiến việc bị cáo Hòa bị thương mà chỉ nghe ông Thắng nói lại (ông Thắng đã chết sau ngày miền Nam giải phóng). Sau ngày giải phóng, bị cáo nhờ ông Bính xác nhận và ông Bính nhớ lại việc ông Thắng kể nên ký xác nhận. Ông Lê Văn Định, người công tác cùng đơn vị với bị cáo trước đây khai: Tôi thì không biết ông Hòa bị thương nhưng vợ chồng ông Hòa kể cho tôi nghe và đưa cho tôi xem tờ xác nhận của ông Nguyễn Bính. Tôi thấy vậy nghĩ lời kể của ông Hòa là đúng nên ký xác nhận”.
Như vậy, kết luận điều tra và 2 bản án của cơ quan tố tụng đều đưa vào nội dung khai của nhiều người. Tất cả đều trực tiếp khai, thống nhất, trong đó có ông Nguyễn Bính, đâu có “bỏ qua, mâu thuẫn, phản bác nhau” như đơn nêu. Chỉ có đề nghị của ông là mâu thuẫn với các bản án mà ông gửi kèm. Như vậy, Chánh án TAND tối cao làm sao có thể ra quyết định giám đốc thẩm cho ông được?
HÀ PHƯƠNG