QĐND - Ngày 20-10, Quốc hội khóa XIII khai mạc trọng thể Kỳ họp thứ mười. Đây được đánh giá là một trong những kỳ họp Quốc hội có khối lượng công việc lớn nhất từ trước đến nay, với số dự án luật, nghị quyết được thông qua, cho ý kiến rất đồ sộ.

Điều này là bình thường, bởi sau khi Quốc hội thông qua Hiến pháp năm 2013, nhiệm vụ tiếp theo là thể chế hóa để hoàn thiện hệ thống pháp luật theo những điểm mới của Hiến pháp. Đến nay, các luật liên quan đến tổ chức bộ máy Nhà nước cơ bản đã hoàn thành. Còn hai mảng luật rất quan trọng là mảng thể hiện tinh thần cải cách tư pháp và mảng bảo đảm quyền con người, quyền và nghĩa vụ của công dân dồn lại vào cuối khóa. Do vậy, ở khóa XIII, Quốc hội sẽ thực hiện chức năng lập pháp đến tận Kỳ họp thứ mười một. Trong khi đó, theo lệ thường, việc xây dựng luật chủ yếu được thực hiện đến Kỳ họp thứ mười của mỗi khóa Quốc hội, riêng Kỳ họp thứ mười một sẽ chủ yếu được dành cho việc tổng kết toàn khóa. Điều đó cho thấy, áp lực lập pháp cuối khóa XIII lớn thế nào.

Áp lực càng lớn, đòi hỏi trách nhiệm của từng đại biểu Quốc hội càng phải cao hơn để đáp ứng tốt nhất yêu cầu nhiệm vụ mà Đảng và nhân dân giao phó. Chỉ một chút xuê xoa, chỉ một chút buông lỏng có thể sẽ để lại hậu quả rất lớn khi luật được ban hành thiếu đồng bộ, thiếu tính khả thi, buộc phải sửa đổi lại dù thời gian ban hành chưa lâu, thậm chí luật mới được sửa đổi còn chưa có hiệu lực đã trở nên lạc hậu. Khi ấy, luật sẽ lại phải sửa, mà việc "sửa luật" phải theo quy trình rất phức tạp, vừa mất thời gian, vừa tốn kém về tiền bạc.

Ảnh minh họa/TTXVN

Để giảm áp lực tới các đại biểu Quốc hội, giảm tải chương trình họp tại hai kỳ họp cuối khóa, nên chăng, Quốc hội áp dụng hình thức lấy ý kiến đại biểu Quốc hội bằng văn bản về các dự án luật dự kiến có nhiều vấn đề phức tạp, hoặc cần thông qua theo quy trình một kỳ họp? Như vậy, đại biểu Quốc hội không nhất thiết phải phát biểu trực tiếp, khi thực tế có rất nhiều đại biểu phát biểu tại các phiên họp bằng cách đọc văn bản đã được chuẩn bị trước. Sau khi tổng hợp ý kiến bằng văn bản của các đại biểu Quốc hội, bộ phận thư ký kỳ họp sẽ tổng hợp lại thành từng nhóm vấn đề hoặc từng phương án. Việc tổng hợp cần được thể hiện rõ tổng số đại biểu tán thành từng vấn đề, tên cụ thể của từng đại biểu tán thành, để đại biểu chắc chắn rằng ý kiến của mình đã được tiếp thu. Sau đó, tại các phiên thảo luận, các đại biểu sẽ chỉ thảo luận về những vấn đề mới nảy sinh hoặc chưa được lấy ý kiến bằng văn bản. Như vậy, đại biểu Quốc hội vừa chủ động được thời gian làm việc, lại vừa giảm áp lực về thời gian thảo luận tại hội trường.

Khi áp lực giảm xuống, chất lượng lập pháp sẽ được nâng lên và có thể sẽ tránh được trường hợp đáng tiếc “sai một ly đi một dặm” như đã từng xảy ra trong thực tế.

CHIẾN THẮNG