 |
| Một loạt mặt hàng tăng giá đã khiến CPI tháng 3-2010 tăng 0,75% so với tháng 2 (ảnh minh hoạ. Nguồn: TBKT) |
QĐND Online - Từ 1-5-2010, mức lương tối thiểu chung áp dụng cho người hưởng lương từ ngân sách sẽ được điều chỉnh từ 650.000 lên 730.000 đồng một tháng. Như vậy, mỗi lao động sẽ có thêm tiền cho chi tiêu hoặc tiết kiệm của mình.
Nhưng, chưa kịp “tận hưởng” cái tin vui này thì giá cả các mặt hàng đã bắt đầu rục rịch tăng khiến những người nhận lương không khỏi như “ngồi trên đống lửa”.
Trên thị trường, nhiều hàng hóa thiết yếu đã có dấu hiệu tăng giá như gas tăng 3%, thép tăng 3%, sữa tăng từ 8 đến 10%. Các mặt hàng lương thực, thực phẩm cũng tăng nhẹ.
Lấy lý do giá nguyên liệu tăng, nhiều mặt hàng cũng đua nhau tăng giá như thuốc tân dược chữa bệnh, dịch vụ ăn uống, nhà trọ, nhóm vật liệu xây dựng, ngành dịch vụ vận tải...
Trong đợt kiểm tra gần đây nhất của Cục Quản lý thị trường (Bộ Công Thương) đã phát hiện hàng loạt những sai phạm về niêm yết giá ở nhiều doanh nghiệp trên địa bàn Hà Nội như tại Công ty cổ phần Dược Thái Bình Dương và Công ty cổ phần Thương mại Hiệp Hương.
Một loạt mặt hàng tăng giá đã khiến chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tháng 3-2010 tăng 0,75% so với tháng 2. Tính chung từ đầu năm tăng 4,12% và cao hơn cùng kỳ năm ngoái 9,46%.
Nhìn lại tháng 5-2009, khi lương tối thiểu được tăng lên 650.000 đồng thì CPI cũng tăng nhẹ (0,44%) so với tháng 4-2009. Nếu vẫn cứ theo tiền lệ này, viễn cảnh CPI tháng 5-2010 tăng là điều trông thấy nếu không có biện pháp bình ổn giá hiệu quả.
Rõ ràng, khi lương cơ bản chưa tăng, giá cả các mặt hàng thiết yếu đã tăng ở mức muốn “quay như chong chóng”. Vậy thì, khi lương tăng rồi, liệu rằng, những hàng hoá đang được “găm” trong kho chờ thời cơ có bị đẩy giá nhằm trục lợi? Điều này không phải là không thể xảy ra.
Như vậy, mối lo vẫn cứ đè nặng lên vai người tiêu dùng dẫu rằng túi tiền của họ có rủng rỉnh hơn chút ít mỗi khi lương cơ bản tăng bởi tăng giá luôn “xuất phát” trước tăng lương!.
Phải làm gì để người lao động khi đón nhận tiền lương tăng thì niềm vui của họ cũng tăng lên gấp bội thay vì cứ phải “giật mình thon thót” như hiện nay?
Câu hỏi này, thật không phải dễ trả lời. Để làm được điều đó, bên cạnh việc kiểm soát, bình ổn giá cả hàng hoá, Nhà nước cần có chính sách hỗ trợ các doanh nghiệp phân phối đầu tư dài hạn ngay từ khâu sản xuất và mở rộng mạng lưới bán hàng để hạ giá thành sản phẩm.
Ngoài ra, cũng cần có những chế tài nghiêm khắc để các doanh nghiệp Nhà nước và tư nhân không tự ý tăng giá một cách bất hợp lý khiến người lao động luôn trong tình trạng bị động và hoang mang.
Thêm nữa, chính người tiêu dùng phải là kênh thông tin hiệu quả và đắc lực kịp thời cho nhà quản lý mỗi khi giá cả tăng.
MAI HƯƠNG