Mấy năm gần đây nổi lên một thực trạng đáng lo ngại trong lớp người trẻ tuổi nước ta (nhất là thế hệ 8X, 9X) đó là tỷ lệ đeo kính ngày một tăng. Ngày xưa cũng có người trẻ tuổi đeo kính nhưng phần lớn họ thuộc tầng lớp trí thức. Chẳng thế mà người ta hay nói những người đeo kính là: “Trông có vẻ trí thức” (mặc dù những người thuộc tầng lớp trí thức thực sự phải đeo kính cũng không nhiều). Còn bây giờ đa số bệnh nhân của khoa khúc xạ, bệnh viện mắt là các em, các cháu. Không chỉ các em sinh viên đại học mà ngay cả các cháu mới bước chân vào trường tiểu học cũng đã là bệnh nhân của viện mắt.

Ảnh minh họa

Theo số liệu khảo sát của bệnh viện mắt Thành phố Hồ Chí Minh thì tỷ lệ học sinh ở địa phương này là 25%, cá biệt có trường con số này lên đến 35%. Mỗi khi bật màn hình ti-vi lên, giở trang báo ra nếu để ý một chút người ta sẽ thấy ngay những khuôn mặt trẻ tuổi với cặp kính cận trên mặt. Nhìn cảnh năm, sáu em học sinh tham gia một game show trên truyền hình thì có tới 3 em phải đeo kính có lẽ những người có trách nhiệm không khỏi băn khoăn chạnh lòng. Chẳng biết các em giỏi giang đến đâu nhưng khi đã phải dùng đến cặp kính trên khuôn mặt là coi như cuộc đời các em đã phải chịu phần thiệt thòi so với các bạn khác. “Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn” vậy mà cửa sổ tâm hồn luôn bị che chắn bởi một cặp kính, thật bất tiện. Cặp kính không chỉ làm vướng bận cho các em trong mọi hoạt động vì nếu không có nó thì các em không thể học tập, sinh hoạt bình thường như bao bạn bè khác, hơn thế nữa khi trưởng thành chính cặp kính làm giảm bớt đi cơ hội tìm kiếm việc làm, lập thân lập nghiệp (một số ngành nghề không thể tuyển chọn những người bị bệnh khúc xạ như lái máy bay, lái tàu hỏa v.v.. Các em nam đã thiệt thòi, các em nữ còn chịu nhiều thiệt thòi hơn: chính cặp kính đã làm giảm đi vẻ đẹp tự nhiên trên khuôn mặt các em, gây nên sự mặc cảm nhất định đối với các em trong suốt cuộc đời. Thực tế cho thấy ở các vùng nông thôn, vùng sâu vùng xa tỷ lệ trẻ em bị tật khúc xạ thấp hơn nhiều.

Về nguyên nhân thì có nhiều nhưng có lẽ cơ bản nhất là do những năm gần đây (quãng hơn 10 năm trở lại) nhiều thầy giáo, cô giáo lơ là việc nhắc nhở, uốn nắn học sinh từ cách cầm bút đến tư thế ngồi học, ngồi viết, lưu ý các em giữ khoảng cách giữa mắt và sách, báo khi đọc. Các nhà trường cũng chưa thật chú trọng đến bảo đảm ánh sáng học đường (cách thức bố trí, số lượng bóng đèn sao cho hợp lý, khoa học để bảo đảm đủ ánh sáng không bị chói, bị lóa v.v..). Hậu quả của sự thiếu quan tâm thực sự của nhà trường, gia đình và cả áp lực học tập cũng như môi trường sống trong những năm qua đã tạo nên một “thế hệ đeo kính”. Đó là một thực trạng đáng lo ngại.

Mục tiêu của giáo dục là đào tạo con người Việt Nam phát triển toàn diện, có đạo đức, tri thức, sức khỏe, thẩm mỹ. Thiết nghĩ, đã đến lúc Chính phủ mà trực tiếp và trước tiên là ngành giáo dục cần có những chủ trương biện pháp cụ thể, quyết liệt để giảm bằng được tỷ lệ học sinh sinh viên bị tật khúc xạ học đường.

Thanh Tùng