Hạ Long là thành phố công nghiệp và du lịch, trực thuộc tỉnh Quảng Ninh. Hạ Long nằm dọc Quốc lộ 18A, chiều dài hơn 40km, một bên là đồi núi, một bên là biển, trong đó nhiều phường nằm bên bờ Vịnh Hạ Long. Với dân số hơn 20 vạn người, gồm hơn 20 phường, xã, trong đó có các khu du lịch Bãi Cháy, Tuần Châu, nhiều khu chợ trung tâm luôn đón tiếp một lượng khách du lịch hàng triệu lượt người mỗi năm, lượng rác thải rất lớn. Lâu nay xử lý rác thải bằng phương pháp chôn lấp. Một bên là núi, một bên là biển thì xử lý rác thải kiểu chôn vùi là phía đồi, núi, nhưng đến nay Đèo Sen (Hà Lầm) đã quá tải từ lâu. Phía tây thì nơi chôn vùi là Hà Khẩu, cũng đã quá tải. Nơi chôn vùi rác lại xen kẽ với dân, nên tình trạng ô nhiễm khu dân cư đã được báo động từ nhiều năm nay. Một số dân sống bên bờ Vịnh Hạ Long thì thải rác ra biển. Đây là nguy cơ gây ô nhiễm môi trường vịnh. Do vậy, việc có một nhà máy xử lý rác thải là bức thiết, cần được đẩy nhanh tiến độ.
Công ty cổ phần xử lý chất thải Hạ Long được tỉnh và thành phố Hạ Long phê duyệt, đã khởi công xây dựng từ năm 2006, trên diện tích khoảng 6ha ở phường Hà Khánh. Đây là nhà máy xử lý chất thải dây chuyền công nghệ của Việt Nam, do Công ty cổ phần chuyển giao công nghệ cao Việt Nam (Hà Nội) liên kết với Viện thiết kế Khoa học-Kỹ thuật Việt Nam chế tạo và lắp đặt. Đây cũng là dây chuyền đầu tiên được lắp đặt tại Quảng Ninh.
Công suất của Nhà máy đạt 150 tấn rác/ngày, đủ khả năng xử lý hết rác thải của Hạ Long đến năm 2020. Sản phẩm đầu ra là phân bón vi sinh, có thể đạt 120 tấn/ngày (dây chuyền công nghệ cho phép điều chế được cả phân cao cấp) phục vụ cho sản xuất nông nghiệp, bón rau màu, cây ăn quả, cây công nghiệp. Chất thải khác có thể sản xuất gạch bloc. Chất thải bằng nhựa, túi nilon thì điều chế thành hạt nhựa cung ứng cho các ngành công nghiệp (công suất 500 tấn hạt nhựa/năm). Tỉnh hỗ trợ 5USD/tấn rác và hỗ trợ điện, nước đến chân hàng rào của công trình.
Theo dự kiến tháng 8 này công trình đưa vào hoạt động, việc lắp đặt thiết bị đã đạt hơn 95%. Nhưng từ năm 2007, đặc biệt là từ đầu năm 2008, giá cả vật tư tăng đột biến khiến dự án phải tính toán lại và tìm nguồn để tiếp tục triển khai giai đoạn cuối.
ĐINH QUẬN