Khám bệnh. Ảnh: Internet

Ngày 15-6, cả buổi sáng Quốc hội thảo luận tại hội trường về dự thảo Luật Khám bệnh, chữa bệnh. Đa số ý kiến tán thành việc phải cấp chứng chỉ hành nghề cho cán bộ, nhân viên y tế khối tư nhân. Nhiều ý kiến cho rằng, cần phải cấp cả chứng chỉ cho cán bộ y tế ở các cơ sở khám, chữa bệnh công…

 Đại biểu Võ Thị Dễ (đoàn Long An) cho rằng, cấp Chứng chỉ hành nghề cho cán bộ y tế ở các cơ sở khám bệnh, chữa bệnh công là cần thiết nhằm luật hóa việc không ngừng rèn luyện đạo đức và cập nhật kiến thức cho cán bộ y tế. Các nước trên thế giới hiện đã thực hiện. Trong khối các nước ASEAN hiện nay chỉ còn Việt Nam và Lào chưa thực hiện vấn đề này. Tuy nhiên, cần quy định rõ thủ tục để không gây phiền hà cho cán bộ y tế cơ sở khám bệnh, chữa bệnh công và tư. Nhằm tránh cơ chế xin-cho, cần đẩy mạnh phân cấp cho địa phương, giao cho y tế các tỉnh, thành phố phụ trách và Bộ Y tế sẽ tăng cường kiểm tra, kiểm soát. Đồng thời nên xem xét sửa đổi, bổ sung các luật khác để có thể đồng bộ cấp chứng chỉ hành nghề cho các cán bộ dược và các cán bộ khác đang công tác trong bệnh viện.

Đại biểu Triệu Thị Bình (đoàn Yên Bái) nhất trí với quy định chỉ cấm công chức, viên chức y tế, tham gia thành lập hoặc tham gia quản lý điều hành bệnh viện tư nhân. Song phải nêu rõ là chỉ tham gia khám bệnh, chữa bệnh ngoài giờ không làm ảnh hưởng đến thời gian khám, chữa bệnh tại cơ sở y tế công. Không nhất thiết phải cấp chứng chỉ hành nghề cho cán bộ y tế làm việc tại cơ sở khám, chữa bệnh của Nhà nước vì số lượng quá lớn, những điều kiện hiện nay của ngành y tế sẽ rất khó khăn trong việc thực hiện. Đại biểu Nguyễn Phạm Ý Nhi (đoàn Hà Nội) cũng tán thành việc cán bộ, viên chức ngành y được quyền làm thêm ngoài giờ tại các cơ quan y tế khác. Vì như thế có thể khai thác triệt để chất xám, thời gian của cán bộ ngành y, đặc biệt đội ngũ cán bộ có trình độ cao, tay nghề cao, cán bộ có bề dày kinh nghiệm, khắc phục tình trạng thiếu nguồn nhân lực còn khá phổ biến trong ngành y tế. Đáp ứng nhu cầu, nguyện vọng khám, chữa bệnh của một bộ phận không nhỏ người bệnh. Tạo điều kiện tăng thu nhập chính đáng cho cán bộ y tế, giúp họ yên tâm công tác, là động lực thúc đẩy họ luôn trau dồi đạo đức, nâng cao trình độ chuyên môn để tạo thương hiệu cho chính bản thân mình.

Chính sách của Nhà nước trong khám bệnh, chữa bệnh chưa thấy thể hiện rõ trong luật-Đại biểu Lê Minh Hồng (đoàn Hà Nam) băn khoăn. Theo đại biểu này, cần nêu rõ Nhà nước có chính sách khuyến khích và tạo điều kiện cho các thành phần kinh tế đầu tư phát triển các cơ sở khám bệnh, chữa bệnh, trong đó có tạo điều kiện về đất đai, vay vốn, thuế, hợp tác đầu tư với nước ngoài v.v.. kể cả đào tạo nguồn nhân lực. “Như vậy mới gọi là khuyến khích, nếu chúng ta cứ hô hào nhưng không tạo điều kiện thì khó thực hiện”. Đại biểu Nguyễn Thị Sáng (đoàn Tiền Giang) lại đặt vấn đề: Làm thế nào để áp dụng nguyên tắc hậu kiểm trong hành nghề y tế, nhất là y tế tư nhân? Theo đại biểu này, Ban soạn thảo cần nghiên cứu quy định vai trò của cơ quan, tổ chức nào đó nhằm giám định, giám sát chất lượng khám bệnh, chữa bệnh, y đức của các cơ sở y tế, đặc biệt là y tế tư nhân. Bởi vì thanh tra y tế chưa đảm bảo việc kiểm soát toàn diện hoạt động của tất cả cơ sở y tế tư nhân. Cũng cần huy động sự tham gia của Hội Nghề nghiệp hành nghề y quản lý và giám sát chất lượng người hành nghề vì chỉ có các đồng nghiệp mới biết rõ ai giỏi, ai khám bệnh, chữa bệnh nghiêm túc và có y đức. Đại biểu còn băn khoăn rằng vì lấy tên là Luật Khám bệnh, chữa bệnh nên không thể quy định việc cấp chứng chỉ hành nghề cho cán bộ y tế dự phòng, đó là điều đáng tiếc cho lực lượng cán bộ y tế dự phòng.

Theo đại biểu Trương Thị Thu Hằng (đoàn Đồng Nai) thì dự thảo Luật dành cho thầy thuốc hơn là cho người bệnh. Vì chỉ có 10 trong số 81 điều của dự thảo luật đề cập đến quyền và nghĩa vụ của người bệnh. Và còn nhiều bất cập trong hoạt động khám, chữa bệnh mà xã hội rất quan tâm chưa được nêu ra. Đó là chất lượng của dịch vụ y tế, công bằng y tế, chi phí y tế, y đức v.v.. tất cả đều ảnh hưởng trực tiếp đến quyền lợi của người bệnh. Đại biểu Triệu Sỹ Lầu (đoàn Cao Bằng) cũng cho rằng, cần quy định đầy đủ các nội dung vào luật theo hướng phải phục vụ cao nhất đối với người bệnh, đồng thời bổ sung thêm những quy định về tiêu chuẩn đối với thầy thuốc, các chính sách, chế độ đào tạo và chế độ ưu đãi đối với cán bộ y tế.

Một số đại biểu đề nghị đưa vào luật quy định luân chuyển cán bộ từ tuyến trên xuống tuyến dưới, từ vùng thuận lợi đến vùng khó khăn và ngược lại. Hướng luân chuyển làm thế nào để cho các cán bộ được trao đổi kinh nghiệm với nhau, trao đổi chuyên gia với nhau. Như vậy vừa nhằm rèn luyện cán bộ có xu hướng tiến bộ tốt, đồng thời nâng cao trình độ của các cơ sở khám, chữa bệnh ở tuyến dưới, đặc biệt là đồng bào ở tỉnh lẻ, vùng sâu, vùng xa được hưởng thụ trình độ phương pháp giỏi, hiện đại về khám, chữa bệnh. Có ý kiến khác lại cho rằng, vấn đề này đang làm thử, thời gian kiểm nghiệm thực tiễn chưa được nhiều do vậy không nên quy định trong luật. Bộ Y tế cứ làm sau đó sẽ tiến hành tổng kết đánh giá, nếu thấy đạt kết quả tốt thì đưa vào luật...

* Quốc hội cũng đã thảo luận tại tổ về dự thảo Luật Tần số vô tuyến điện.

HẠNH NGUYÊN