QĐND - Từ tấm bé, hình ảnh chiếc ba lô của anh bộ đội đã in sâu vào tâm trí của tôi. Đó là chiếc ba lô của chú ruột - người lính đảo xa rất ít được về thăm nhà. Nỗi nhớ quê hương đầy ắp của chú được gói ghém vào những lá thư gửi về cho ông bà và trong đó chú cũng dành riêng cho tôi cả một khoảng biển, trời bao la. Chú thường kể về cuộc sống trên đảo, về hình ảnh người chiến sĩ hải quân vững vàng canh biển giữa mênh mông trùng khơi, nơi có những bông hoa muống biển tím biếc, cụm san hô đỏ và cả đàn hải âu trắng làm bạn... Sau này, tôi thường đọc đi đọc lại những lá thư ấy.

Trong sâu thẳm ký ức, khi tôi khoảng 5 tuổi, đó là lần về phép đầu tiên của chú, tôi thường được chú cõng trên lưng, hoặc công kênh trên vai mỗi khi đi chơi...
Vào một buổi chiều năm 1987, nắng vàng trên con đường làng quê, khi chú được về phép, chú mang theo hai chiếc ba lô, bên trong đựng rất nhiều quà, như xoài Nha Trang, chôm chôm, măng cụt... và cả bánh xà phòng thơm mà tôi chưa từng nhìn thấy. Vui không tả xiết khi tôi cầm nắm kẹo đi khoe với các bạn hàng xóm là quà của chú mang về. Cái tuổi vô tư của trẻ thơ tôi đâu biết rằng, đó là lần cuối cùng tôi được gặp chú, được ăn quà của chú.

Tháng 3, hoa gạo đỏ rực góc trời làng quê tôi. Ngày 14-3-1988, cả gia đình tôi lặng đi khi nghe trên đài đọc tên liệt sĩ Đinh Ngọc Doanh, quê Ninh Khang (Hoa Lư, Hà Nam Ninh) trong danh sách các chiến sĩ hy sinh tại khu vực bãi đá Gạc Ma, thuộc quần đảo Trường Sa. Tuổi thơ tôi chưa từng chứng kiến sự mất mát, nhưng tôi thấy đau nhói nơi con tim. Trong tôi vẫn một niềm hy vọng: Có thể sóng đánh trôi dạt chú vào đâu đó và một ngày chú sẽ trở về... Nhưng niềm hy vọng mong manh ấy của tôi không bao giờ thành hiện thực khi chú tôi cùng 63 liệt sĩ khác đã vĩnh viễn nằm lại nơi biển, đảo xa xôi...

Chiếc ba lô - “gia tài” của chú tôi được gửi về gia đình. Mỗi lần nội nhớ chú lại nhìn chiếc ba lô và khóc. Dường như nỗi đau đã làm cạn kiệt sức chịu đựng của nội khi nội có 4 người con trai đi bộ đội thì 2 người hy sinh (một bác hy sinh ở chiến trường miền Nam). Rồi một ngày nội mang chiếc ba lô của chú tôi thả xuống khúc sông trước cửa nhà. Mãi sau này tôi mới hiểu tại sao nội hay ngồi lặng lẽ trên bến sông lúc chiều tà như gửi cả nỗi niềm thương nhớ chú theo dòng nước nhỏ. Chiếc ba lô là kỷ vật gắn liền với đời lính của chú.
Mỗi khi trên đài phát đi những ca khúc về Trường Sa thân yêu, tôi như lại nhìn thấy chú mặc bộ quân phục hải quân đứng ở mũi tàu đang lướt sóng tươi cười vẫy gọi. Và đâu đó trong sâu thẳm, tôi lại trào dâng niềm yêu thương gửi về biển. Đâu đó, ở khoảng lặng cuộc đời, như lúc nào cũng có “sóng” trong lòng tôi!

ĐINH THỊ MINH