QĐND Online - Trong những ngày cuối tháng 5-2012, khi đến thăm quân và dân trên đảo Sinh Tồn, chúng tôi được nghe nhiều chuyện về cô “con dâu của đảo” - Nguyễn Thị Mỹ, vợ của Trung úy Phạm Quốc Huy, trợ lý hậu cần đảo Sinh Tồn.
Giữa trùng khơi bao la chỉ có gió, sóng, nắng và những nụ cười chiến sĩ đậm vị mặn chát của muối biển, cách xa đất liền mà có vợ đến thăm quả là chuyện rất hiếm xưa nay. Khi nghe tin vợ sẽ ra đảo, lòng Huy lâng lâng, xốn xang đến khó tả. Giờ đây, giấc mơ có thực ấy đã không còn là hạnh phúc riêng của Huy, mà đã trở thành niềm vui chung của toàn đảo. Những món quà từ đất liền mang ra tặng quân, nhân dân trên đảo dù rất giá trị và nhiều ý nghĩa, song thông tin về việc một cô con gái bằng xương bằng thịt, xinh đẹp, e lệ và duyên dáng sẽ ở lại đảo hơn một tuần lan truyền rất nhanh, trở thành đề tài “nóng” trong suốt những ngày qua. Ban chỉ huy đảo đã dành hẳn một căn phòng đẹp tặng đôi bạn trẻ. Những cậu lính trẻ tìm Mỹ để hỏi chuyện quê nhà, chuyện đất liền. Còn Mỹ gúp họ vo gạo, nấu cơm, nhặt rau và rửa bát, quét dọn... như người thân quen lâu ngày trở lại. Cánh lính trẻ nhà bếp gọi Mỹ là chị dâu, họ tặng Mỹ những cành hoa ốc, san hô và những vỏ ốc càng, ốc nón rất đẹp.
 |
| Vợ chồng Trung úy Phạm Quốc Huy tại đảo Sinh Tồn |
Mới đây Mỹ đã đạt giải nhất trong cuộc thi viết “Cảm xúc Trường Sa” do Báo Tuổi trẻ tổ chức. Phần thưởng dành cho Mỹ là một chuyến thăm quân và dân trên quần đảo Trường Sa vào tháng 5-2012. Khi tàu đến Sinh Tồn, Được phép của cấp trên, Mỹ được ở lại trên đảo với chồng một tuần, sau đó theo Tàu HQ 571 về đất liền. “Đây là món quà ý nghĩa thứ hai mà em nhận được từ trước đến nay. Món quà thứ nhất chính là tình yêu mà anh Huy trao tặng”, Mỹ tâm sự và tiếp tục kể với giọng hào hứng, dường như những sự việc về cái thủa ban đầu lưu luyến ấy mới diễn ra hôm qua: Quen nhau tại đám cưới của một người bạn, ngay từ đầu, chàng học viên năm cuối của Học viện Hậu cần đã bị cô gái có đôi mắt tròn to, mơ màng và nụ cười duyên dáng cùng hai chiếc núm đồng tiền chinh phục. Năm tháng qua đi, tình cảm của họ lớn dần và rồi họ quyết định kết hôn. Biết được điều này, nhiều người thân trong gia đình phản đối khá gay gắt vì Huy kém vợ tương lai những một tuổi. Bà nội giận đứa cháu đích tôn đến chẳng thèm nhìn mặt một thời gian dài. Nhưng cuối cùng, tháng 5-2008, đám cưới của họ vẫn được diễn ra như ý định, vì Huy kiên quyết một mực bảo vệ tình yêu của mình.
Tại hành lang của mạn tàu HQ 571, với giọng nghèn nghẹn, xúc động và đôi mắt ngấn lệ nhìn xa xăm về phía đảo Sinh Tồn đang dần dần lùi xa theo hành trình của tàu, nơi mà ít phút trước hai vợ chồng Mỹ vừa chia tay, Mỹ chia sẻ: Mỗi lần được tựa vào vai chồng để ngắm biển, em thấy như được che chở, như được yêu thương nhiều hơn. Mọi lo âu buồn phiền của cuộc sống thường nhật đều tan biến hết. Vì cả hai chúng em đều rất thích và yêu biển anh ạ. Hôm ngặp nhau trên đảo Sinh Tồn, dù cố kìm nén sự xúc động mà nước mắt cứ trào ra. Anh Huy nói nhỏ vào tai em rằng:
- Em! Đừng làm biển mặn thêm, lính đảo vốn đã quá thừa thãi vị mặn chát của nước biển rồi..
Trong những ngày công tác tại đảo xa, những lúc nghỉ ngơi, Huy thường lấy chiếc chuông gió mà Mỹ tặng khi tham gia tiết mục tìm người thân trong chương trình “Chúng tôi là chiến sĩ” tại Lữ đoàn 147, Hải quân, năm 2010 ra để ngắm cho vơi nỗi nhớ đất liền, nhớ nhà và nhớ người vợ trẻ. Trong buổi đó, Mỹ đã tặng Huy bài thơ, có câu: “Dù ở đất liền hay hải đảo xa xôi/Anh phương xa giữ bình yên Tổ quốc/Em ở nhà trọn vẹn chữ thủy chung”.
Chuyện tình yêu, niềm hạnh phúc của chàng sĩ quan trẻ Phạm Quốc Huy đang công tác tại đảo Sinh Tồn và cô gái Nguyễn Thị Mỹ, quê Tiền Hải, Thái Bình chỉ là một trong rất nhiều câu chuyện tình yêu cảm động, không kém phần lãng mạn của cán bộ, chiến sĩ đang làm nhiệm vụ trên quần đảo Trường Sa. Dù còn nhiều khó khăn, dù phải xa cách về không gian, nhưng tình yêu Tổ quốc, trước hết là tình vợ chồng thắm thiết nơi làng quê thân thương là động lực để mỗi cán bộ, chiến sĩ vượt lên trước bão tố, vững vàng tay súng bảo vệ vững chắc biển trời, mảnh đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Bài, ảnh: Mạnh Thắng