"Mấy cháu mới được vài tuổi, chỉ biết ăn, ngủ rồi khóc thét lên và rên rỉ. Đó là những trẻ bất hạnh bị bỏ rơi vì nhiễm HIV hoặc không còn cha mẹ bởi căn bệnh AIDS lấy đi mạng sống. Khoa B1- giờ đây là “mái nhà” thứ hai của các cháu!”-Y tá Từ Thị Phước Hiếu- khoa B1 Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch mở đầu với tôi bằng những lời đầy xúc động.

Nỗi buồn “vô thừa nhận”!

Gắn bó với khoa B1- nơi chăm sóc trẻ bị lao phổi, nhiễm HIV bao nhiêu năm nay, những y tá -bác sĩ nơi đây dần đã trở thành những “ông bố, bà mẹ”, thậm chí là bảo mẫu cho những mảnh đời nhỏ bé nhiễm HIV không gia đình và bị bỏ rơi. Y tá Từ Thị Phước Hiếu hơn 30 năm gắn bó với khoa B1 tâm sự với chúng tôi, chuyện giặt giũ, cơm bưng nước rót… cho các cháu bất hạnh ngày nào chị em trong B1 cũng làm và trở thành “chuyện thường ngày ở huyện”.

- Các cháu đã bất hạnh vì không may bị nhiễm HIV, có những trẻ càng bất hạnh hơn khi cả bố và mẹ đã chết và tàn nhẫn hơn là họ đã dứt bỏ đi khúc ruột của mình. Mình không bao dung, yêu thương sao được- chị Hiếu nói.

Nỗi niềm đau xót ngày một cao nên khi phải chứng kiến số lượng trẻ bị nhiễm tăng từng ngày. Chị Hiếu nói: Năm 2005 toàn Khoa chỉ có 40 trẻ nhiễm, đến năm 2006 đã là 90 cháu. Từ 2 trẻ cùng nằm điều trị 1 phòng, bây giờ đã phải đến 4. Điều buồn nhất là số trẻ bị cha mẹ bỏ rơi ngày một tăng.

Bà Hoài chăm sóc cho cháu của mình ở Khoa B1

Trầm ngâm, chị Hiếu nhớ lại cách đây vừa đúng một tháng, như thường lệ sau một đêm trực, sáng dậy chị rảo bước trước hành lang nhận được một lá thư ấn vào trong song cửa. Linh tính mách cho chị biết có điều không hay xảy ra. Và điều chị nghĩ đã đến, thêm một người mẹ từ chối 3 đứa con bị nhiễm HIV của mình. Lá thư chỉ ghi vỏn vẹn nhưng khiến những người đọc phải rơi nước mắt: “Em không có tiền nuôi con, nhờ mấy cô nuôi giúp”. Đọc xong dòng chữ ấy, chị Hiếu sụp xuống khi nghĩ về 3 anh em mà cô bé gái lớn chưa tới 10 tuổi và 2 đứa em nheo nhóc, giờ đây phải chịu số phận “vô thừa nhận”. Không để cho các cháu biết được nỗi mất mát lớn lao này, ngày qua ngày chị phân công chị em trong khoa thay nhau tắm giặt, ăn uống, vệ sinh cho các cháu như chăm sóc cho chính con cái mình đẻ ra.

- Chăm sóc cho bao nhiêu cháu không gia đình đều làm được. Nhưng buồn vì thấy những người có trách nhiệm với con cái lại…ngoảnh mặt làm ngơ- chị Hiếu tâm sự.

Mới đây một bé gái hơn 2 tuổi được chuyển từ Bệnh viện Nhi đồng 1 sang điều trị do viêm phổi và HIV dương tính cũng bị bố mẹ… vô thừa nhận. Từ đó danh sách trẻ có hoàn cảnh như vậy ngày một dày lên.

Sáng sớm, những tiếng rên rỉ, thở khò khè và ré khóc vang lên cả hành lang khoa B1. Chị Hiếu- y tá chính nói với chúng tôi “mấy cháu bắt đầu thức dậy”. Ở Khoa này, giờ đây đã có hơn 90 trẻ bị nhiễm HIV từ mọi nơi chuyển đến do những người sinh ra chúng “dính” căn bệnh thế kỷ AIDS. Vậy là nỗi đau của những đứa trẻ vô tội này cứ thế ngày một nhân lên do căn bệnh quái ác hành hạ. Còn cha mẹ chúng- người thì còn sống, kẻ đã từ biệt cuộc đời và có người đã chối bỏ trách nhiệm sau những ngày mang nặng đẻ đau.

Cô bé DTNH, 8 tuổi ở Quận 6, giờ đây chỉ nặng 12kg, xanh xao, vàng vọt, thở khò khè do bệnh lao phổi và HIV dương tính hành hạ. “Ba mẹ của con không còn”- cô bé lịm đi bên bà ngoại ngoài 60 tuổi, ngày ngày vẫn chăm sóc bé. Mẹ đã bị căn bệnh AIDS cướp đi mạng sống khi H vừa nhón chân vào lớp 1. Còn bố nó từ lúc đó cũng biền biệt ra đi không biết đến phương nào. Đã 20 ngày trôi qua, kể từ ngày H nhập viện, ngày cũng như đêm, bà cháu chưa một lần chợp mắt. “Đêm nào tôi cũng trắng đêm vì nó rên khóc, khó thở. Nó có tội tình gì mà ra nông nỗi này”. “Bố nó đã ăn chơi quá đà mới gieo mầm bệnh cho mẹ nó, chứ con gái tôi là một con bé hiền lành!”- bà cháu kể.

Y tá Hiếu nói với tôi bé HGL mới 3 tháng tuổi nên “quấy” lắm!. Chị HTTh, mẹ của bé năm nay 32 tuổi, ốm và xanh xao vì nhiễm HIV cách đây hơn một năm. Chị vừa bồng cô con gái vừa khóc nức nở khi kể lại một lần đi làm móng tay và từ đó “dính” luôn HIV!. Chồng chị đã cao chạy xa bay khi chị sinh L được hơn 1 tháng. “Bây giờ em không còn người thân thích. Sau này em nhờ… các chị lo cho em bé khi em…! Em không biết mình bị nhiễm nên vẫn sinh con, không ngờ chuyện lại ra nông nỗi này. Con em không có lỗi. Em rất thương con”- chị Th khóc trong ngẹn ngào.

Thêm “mái nhà” yêu thương

Tưởng chừng số phận của các cháu bất hạnh bị bỏ rơi sẽ mãi mãi ở lại với khoa B1 thì vòng tay yêu thương của mái ấm Mai Tâm đã giang rộng cứu các cháu. Họ đã thực sự là cứu cánh cho những sinh linh bé bỏng bất hạnh.

- Sau khi nghe tin ba anh em T, H và L bị cha mẹ bỏ rơi, linh mục Phương Đình Toại ở mái ấm Mai Tâm, quận Phú Nhuận đã về tận khoa B1 tìm gặp các cháu. Ông ấy xin được đưa các cháu về mái ấm của mình chăm sóc- Bác sĩ Trần Ngọc Đường, Trưởng khoa B1cho biết.

Cả khoa B1 đều rơi nước mắt khi linh mục Toại ân cần thăm nom các cháu, rồi cử người xuống “sống chung” để gánh đi nỗi vất vả mà các y tá, bác sĩ ở đây đã chăm sóc cho các cháu cho đến khi các cháu khoẻ trở lại chờ ngày xuất viện. Theo y tá Hiếu, đây không phải là lần đầu tiên linh mục Toại trở lại B1, những năm trước linh mục cũng đã nhận nuôi 5 cháu vô thừa nhận khi bị dính HIV do cha mẹ bỏ rơi. “Ông ấy nói những đứa trẻ không có tội và không đáng phải sống cảnh như vậy. Chúng ta phải yêu thương chúng, cần dành cho chúng một tình thương để bù đắp”- y tá Hiếu kể lại.

Không chỉ có tình yêu ở một mái ấm, bác sĩ Nguyễn Đình Duy- Phó giám đốc Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch và những người ở Khoa B1 ngày ngày “xoay” trăm đường để lo chi phí về tiền giường, chế độ dinh dưỡng và cả thuốc thang cho các cháu. Bác sĩ Duy buồn bã kể: Những cháu bị nhiễm HIV rồi thì giai đoạn 3 và 4 chuyển sang bệnh lao ruột, lao màng não, lao hạch rất nhanh và chi phí điều trị cũng rất tốn kém, nên gia đình khó kham nổi chi phí. Mặc dù thuốc lao là do bệnh viện cấp, ARV do chương trình phòng, chống HIV- AIDS của Thành phố cấp nhưng chi phí tiền ở, chế độ ăn uống… thì gia đình phải lo. Nhưng những trường hợp không may mắn do cha mẹ bỏ rơi, gia đình nghèo… bệnh viện không đắn đo mà luôn hết lòng giúp đỡ.

Bài và ảnh: Ca Hảo