Ngay từ cổng làng, hành trình về Dụ Đại bắt đầu bằng hình ảnh đặc trưng của vùng quê thuần Việt với con đường được bao quanh bởi những ruộng lúa xanh ngát.

Vốn có nguồn gốc từ vùng đất lúa Thái Bình xưa, nghề làm bánh đa đã âm thầm bén rễ và nuôi sống bao thế hệ người dân Dụ Đại suốt hơn nửa thế kỷ. 

Từ món quà quê tận dụng hạt gạo dư thừa, bánh đa nơi đây dần trở thành nguyên liệu không thể thiếu giúp làm nên danh tiếng cho bát canh cá Quỳnh Côi nức tiếng gần xa. 

Để có sợi bánh ngon, mọi thứ bắt đầu từ khâu chọn gạo. Gạo phải ngâm đủ độ, xay bằng cối đá để giữ trọn độ dẻo thơm tự nhiên của bột. 

 Trong dòng chảy hiện đại, máy móc dần thay thế con người ở khâu tráng bánh, giúp người thợ bớt đi phần nào nhọc nhằn.
Lớp bột gạo trắng trong nay được máy dàn đều trên những phên tre dài tít tắp, đảm bảo độ mỏng và đều tăm tắp mà sức người khó lòng theo kịp.

"Ngày xưa vất vả lắm, phải tráng tay từng cái phên một bên nồi hơi nóng rực, chẳng lúc nào ráo mồ hôi", bà Mý bồi hồi nhớ lại. 

Sau khi tráng xong, những phên bánh còn nóng hổi được mang ngay ra ngõ để kịp đón những tia nắng sớm của vùng đồng bằng. 

Đây là lúc Dụ Đại sống động nhất. Khắp các ngõ nhỏ, đường làng đều được nhuộm trắng bởi những phên bánh phơi nghiêng đón nắng. 

Khi bánh đã se mặt, người thợ mang vào để chuẩn bị cho công đoạn ép mỏng và thái sợi. 

Qua lưỡi dao máy, những tấm bánh lớn biến thành sợi mỏng đều, sẵn sàng cho một quy trình tỉ mỉ tiếp theo.

 Khác với nhiều nơi, sợi bánh đa Dụ Đại sau khi thái phải được xếp ngay ngắn lên phên tre để phơi lần thứ hai.

Việc xếp sợi bánh lên phên đòi hỏi sự nhẫn nại, đảm bảo các sợi không dính vào nhau để bánh khô đều mà vẫn giữ được độ dai ngon. 

Dưới nắng hanh, những phên bánh "ngậm" gió trời, kết tinh vị ngọt của hạt gạo và sức lao động bền bỉ của người thợ. 

Khi bánh đạt độ khô lý tưởng, công đoạn đóng gói được thực hiện thủ công để sẵn sàng theo chân thương lái đi khắp các tỉnh, thành phố. 

 Dù công việc có lúc nhọc nhằn nhưng với những người thợ làm nghề, được gắn bó với nghề cha ông mỗi ngày là một niềm vui giản dị.

Nghề làm bánh không chỉ mang lại thu nhập mà còn là sợi dây gắn kết tình làng nghĩa xóm qua những buổi cùng làm, cùng chuyện trò bên phên tre. 

 "Con cháu sau vẫn phải nối nghề tiếp chứ, không bao giờ bỏ được", chị Hoàng Thị Cúc khẳng định với ánh mắt tràn đầy tự hào.
Những sợi bánh trắng ngần ấy không chỉ chở che mưu sinh của bao thế hệ, mà còn là lời hứa về một sức sống bền bỉ của làng nghề trước những thăng trầm.

Chừng nào hạt gạo quê hương vẫn còn "nở hoa" trên những phên tre thì hương vị mộc mạc của bánh đa Dụ Đại vẫn sẽ mãi rạng rỡ giữa dòng chảy thời gian.