Tụt xuống khỏi nhà Ngân hàng Trung ương, chiếc xe com-măng-ca do đồng chí Nguyễn Văn Ba phóng gấp qua cầu Long Biên.
Đi được một quãng thì Quốc lộ số 2 bị bom chùm, bom tọa độ “băm” nát nhừ, buộc chúng tôi phải vượt qua đường băng sân bay Gia Lâm. Nhưng sân bay cũng bị chúng “đào” thành nhiều ao, chuôm, những tảng đất to bằng con bò, con trâu nằm ngổn ngang khắp nơi, xe phải lùi, phải cài cầu mới qua được. Ra đến ngã ba ga Đông Anh, thấy mấy trăm thanh sắt đường ray bị bom tấn hất tung lên cao, rồi rơi xuống, cắm thành một bãi chông sắt khổng lồ, buộc xe chúng tôi phải rẽ vào xã Cổ Dương, qua xã Nam Hồng để vòng trở lại chỗ B52 rơi ở cánh đồng Chuôm, xã Phù Lỗ, huyệnKim Anh.
Trời còn lờ mờ lại có sương mù, nên chúng tôi phải thay loại phim nhựa có độ nhạy cao (27 đin) để ghi hình 2 cái tuốc-bin khổng lồ đang cháy (với nghề điện ảnh thì cảnh đó rất “sống”).
Lúc bình minh vừa hửng, một chiếc trực thăng của ta đưa đồng chí Phùng Thế Tài, đồng chí Kinh Chi, Cục trưởng Cục Bảo vệ và một số sĩ quan thuộc Bộ Tổng tham mưu đến “xem” B52!
Đồng chí Phùng Thế Tài ngồi hẳn lên thân chiếc “Pháo đài bay” và vỗ vỗ vào hình cành ô-liu, hình “quả đấm thép” như bảo với chúng rằng: Dù “Thần sấm”, “Con ma”, “Thanh bảo kiếm” hay “Pháo đài bay” thì chúng mày cũng phải đền tội trên đất Thăng Long-Hà Nội!
Đang mải ghi hình những chi tiết quanh chỗ B52 bị rơi thì tiếng một nữ dân quân vọng tới gấp gáp:
- Các đồng chí quay phim quân đội ơi! Mau lại đây quay tên giặc lái trốn dưới luống khoai lang kìa!
Chúng tôi chạy tới nơi thì tên giặc lái đã tung hết số dây khoai lang phủ trên người, nhưng vẫn nằm bẹp giữa hai luống khoai. Hắn đã vứt hết phù hiệu, quân hàm cùng giày, mũ, đôi mắt lo sợ hoảng hốt nhìn trộm mũi súng của chị dân quân.
Đoán biết chúng tôi là phóng viên điện ảnh, hắn cố móc trong túi áo ngực ra 3 tờ bùa “hộ mệnh” bằng hai thứ tiếng Anh và tiếng Việt:
“Con lạy các ông, các bà đừng giết con!”
“Con xin các ông, các bà Việt Nam cho con được ăn, được uống!”
“Con xin các ông, các bà cứu chữa vết thương cho con, đừng để nhiễm trùng! Con sẽ mang ơn mãi mãi!”
Khi đã “no” về hình ảnh tên “người hùng” giặc lái Hoa Kỳ, tôi nói với đồng chí Đoàn Tấn, chỉ huy dân quân xã Phù Lỗ:
- Xin cám ơn các anh, các chị đã cho chúng tôi được ghi vào ống kính tư thế chiến thắng cũng như hành động nhân đạo của dân quân Việt Nam đối với tên giặc lái B52…
Tôi chưa nói hết câu thì đồng chí Tấn chỉ huy dân quân xua tay:
- Hãy khoan, các anh phải quay nốt cảnh chúng tôi khiêng tên giặc này về trụ sở ủy ban xã đã.
Cây tre mới đẵn trên vai 4 dân quân phải võng xuống vì tên giặc lái nặng tới 120kg… Chúng tôi có những thước phim quý.
NGỌC MINH