Thức với người cà phê

Cà phê làm mình thức,

thức với người trồng cà phê

thời gian sánh đặc dâng dần cốc

vênh cuộc hai thằng trong

một khuya.

Trồng cà phê không hay

Rang cà phê chẳng biết,

chuyện bán, chuyện giao lúc

mừng, khi hụt

thoang thoảng cà phê,

ta gật gà…

Thơ cà phê không đọc

Hát với cà phê không thuộc

Thi ca thoang thoảng người

cà phê

Người nói, người nghe

Ta nói ta nghe

Tuổi học trò cao nguyên xanh

mất hút!

Ta uống cao nguyên bằng

mũi, bằng mắt

Người uống cao nguyên vơi

tuổi trẻ mình…

Người cà phê ơi? Ta có vô tình?

Cốc thời gian đắng, thêm

nhiều mới sánh

Ta uống cao nguyên cà phê

thức trắng

Ngồi uống thơ ta,

đất ngủ gật gù!

Hà Đức Hạnh