Dân ta xưa có câu "Hòn đất để nguyên vẫn là hòn đất…". Có lẽ đúng như thế, nếu hòn đất để nguyên nó cũng chỉ là vật vô tri vô giác, nhưng dưới bàn tay tài hoa của người thợ thủ công, đất được thổi hồn để trở thành nhiều sản phẩm gốm hết sức độc đáo, có giá trị cả về văn hóa và kinh tế.

Vào màu cho gốm

Từ xa xưa, cả nước quy tụ rất nhiều làng gốm nhưng trong đó phải kể đến gốm Bát Tràng (Hà Nội), Thổ Hà (Bắc Giang), Luy Lâu, Phù Lãng (Bắc Ninh), Hương Canh (Hà Tây cũ)… Cho dù mỗi làng gốm có nét đặc trưng, chất men, bí quyết riêng nhưng hầu hết sản phẩm gốm đều gần gũi với đời sống của người dân. Đặc biệt, chất men của các dòng gốm rất bền, đẹp. Nhiều loại gốm có kiểu dáng mộc mạc, thô phác, với những đường nét riêng, vừa mềm mại vừa khỏe khắn, chứa đựng trong đó là vẻ đẹp nguyên sơ của đất và đậm nét điêu khắc dưới bàn tay người thợ thủ công.

Thổi hồn vào đất

Sản phẩm gốm được tập trung chủ yếu ở 3 loại hình chính, gồm có gốm dùng trong tín ngưỡng của người xưa như: Lư hương, đỉnh…; gốm gia dụng: Nồi, lọ, bình, chum, vại, ống điếu…; gốm trang trí: Bình, ấm hình con vật… Trên những sản phẩm ấy, có dấu tay tài hoa của người thợ thủ công với những bí quyết nghề được truyền nối từ đời này sang đời khác.

Sản phẩm gốm đa dạng, phong phú

Đây chính là nét đẹp đậm chất dân gian, góp phần làm phong phú thêm đời sống văn hóa của người dân  cả nước nói chung và Thăng Long xưa, Hà Nội ngày nay nói riêng.

Bài và ảnh:  VŨ QUANG THÁI