Minh họa: Hoàng Lâm

Tôi thường đến cầu Long Biên vào buổi chiều để được ngắm những tia nắng cuối ngày tắt dần trên mặt sông. Trời chuyển từ màu vàng rực của buổi hoàng hôn sang lúc nhập nhoạng tối, rồi tối hẳn trong ánh vàng đèn leo lét. Đó chính là lúc, là nơi người ta có thể cảm nhận thấy rõ nhất Hà Nội chuyển mình. Ồn ã, vội vã rồi tĩnh lặng... như đúng Hà Nội. Đó cũng là lúc, là nơi tôi được là chính mình, bỏ lại sau lưng cuộc sống thường nhật, công việc, những ồn ào nơi phố xá và cả những muộn phiền. Chỉ còn lại tôi với cái trầm mặc của Hà Nội thân thương...

Nhập nhoạng tối. Chút ánh sáng cuối cùng tắt dần trên mặt sông trong cái ồn ã mà tĩnh lặng chỉ có thể thấy được trên cây cầu trăm tuổi này. Nó là một phần máu thịt của Hà Nội, mang trong mình hơn 100 năm lịch sử của Hà Nội... Một phần hồn Hà Nội đấy, hơi thở của Hà Nội xưa đấy - trong gió lộng của sông và trong cái vộn vã lúc chiều xuống, đêm về... Tiếng trẻ tíu tít lúc tan trường, tiếng gọi nhau í ới; dáng các mẹ, các cô tất bật trở về lo bữa cơm chiều cho gia đình, xe thồ, quẩy gánh hàng rong... Tất bật, vội vã mà sao có cái cảm giác thanh thản đến thế. Sau một ngày làm việc vất vả, trở về bên mâm cơm gia đình quây quần, ấm cúng... Thật hạnh phúc biết bao... Chợt nghe một tiếng thở dài, lại thấy lòng mình trùng xuống... Đã lâu lắm rồi...

Hà Nội lên đèn. Cầu lúc này đã thưa người hơn lúc trước nhiều lắm. Thi thoảng một chiếc xe máy phóng vụt qua, đèn pha sáng lóa, bỏ lại đằng sau những gì yên ả, rồi tất cả lại tĩnh mịch... Cầu Chương Dương như một thế giới khác, sáng và nhộn nhịp, xe và người đều nhỏ và xa... Gia Lâm, Trần Quang Khải... một thế giới khác... Ở đây chỉ có đêm, gió và từng nhịp thở se sẽ của Hà Nội mà thôi... Quay lưng lại hay nhìn xuống dưới bãi, một khoảng tối vô tận. Chỉ muốn mình chìm đi trong đó, chỉ muốn mình ở đó, tách xa hẳn khỏi đèn đường kia, phố xá kia để tĩnh tâm một chút, để được là chính mình, để lại ngắm Chương Dương sáng và tấp nập...

Hoanglien123

Thành phố cong cong trên mảnh địa cầu

Giấu ở trong bao điều suy nghĩ

Giấu niềm vui, giấu niềm trăn trở

Giấu ước mơ giấu cả cuộc đời Em

Thành phố nhỏ. Những thăng trầm dần biến thành phố ra một hình hài khác. Mỗi thế hệ đều khoác cho mình một màu sắc nào đó, thành phố cũng thế. Có những sự thay đổi từ bên ngoài tác động. Nhưng, tự nó cũng có sự biến đổi cho riêng mình. Và điều thứ hai mới là điều quan trọng và có lực mạnh hơn cả. Những ngôi nhà mặt phố là điều minh chứng nhất cho sự thay đổi. Cả bên trong, bên ngoài, cả người và cuộc đời. Có những ai đó đã đi qua, vương dấu đất nơi đây, rồi để lại điều gì đó. Một là chúng mờ nhạt như đám bụi ven đường. Hai, có thể, do họ lãng quên. Và rất có thể, có cả việc vô thức. Cũng có người mong mình trở thành “một phố” theo cách nào đó của riêng, và họ cố gắng thực sự. Điều ấy có thể thay đổi tất cả những gì là bản thể của họ, vậy mà họ vẫn an lòng, hãnh diện ngẩng mặt. Mà cũng có người, chọn một phần là phố, và chỉ thế thôi. Những người này có thể do họ tự chọn một cách ý thức rõ ràng về tương lai của mình. Nhưng trong đó, cũng có người phó mặc cho phố. Dù theo cách gì, những người này tự cho mình tan trong phố, mặc phố biến đổi mình. Càng theo thời gian, những người này càng biến đổi mạnh mẽ. Theo ta, họ là người thực sự mạnh mẽ.

Ta đã ở trong phố đúng là phố. Đó là những nơi con người ăn-nói-làm theo phố với một cách: Những ai không ở phố không thể có được. Ở đấy, ta đã cố tìm dấu hỏi “tình yêu” mà ta mang theo, và, tất cả đều nhờ phố mà đã ẩn đi. Ta cảm thấy như thế thật tuyệt, thời gian đầu, bởi điều ẩn đi ấy đã kích thích trí tò mò của ta. Ta chập chững dò hỏi từng bước đầu tiên: Trước hết ở việc ăn-nói, sau là làm, mọi điều đầy thích thú và đam mê. Nhưng cuối cùng, ta nhận ra, dấu hỏi của ta và Phố như trò chơi trốn tìm: Chỉ thích thôi, nhưng mệt phờ, nhanh qua như tuổi trẻ.

Và ta đã ở trong một nơi “gần” phố. Nói là gần vì đúng thực là gần. Bởi nơi ấy ngay sát phố. Nơi ấy cảm nhận mọi hơi thở của phố phả vào.

Những lúc phố biến động hay bắt đầu đợi sự biến động, nơi ấy đều nhận và nhận được đầu tiên. Đó là khu dành cho những đôi tay chai sạn vì cuộc sống, những tấm ván mà chỉ có thể phòng chứ không chống được điều gì cả. Ngay cả sự “mong manh” cũng chỉ chực phá tan nơi ấy ra đến tận cốt tủy. Nơi ấy hồn nhiên, mạnh mẽ và cuồng loạn nữa, để sống. Ta đã tìm thấy ở đó điều mình cần tìm. Hay chính xác hơn, điều ta nhìn thấy ở đó rõ hơn ở phố.

Vetcon