QĐND - Bác ạ, năm thì sắp hết mà… Tết thì còn hai tháng nữa mới đến, nhưng em là em cứ nói trước. Em là em phục bác! Kinh tế suy thoái thế nhưng riêng ngành bác quản cứ tăng dần đều, chắc cuối năm nay là hoàn thành mục tiêu thu hút 7,5 triệu lượt khách quốc tế trước hạn 2 năm.
- Ờ, thì cũng là nhờ dân mình quan tâm đến ngành du lịch. Người người làm du lịch, nhà nhà làm du lịch, du lịch toàn dân như thế thì việc thu hút khách quốc tế đến nhiều hơn dự tính ban đầu cũng là dễ hiểu thôi.
- Đấy, em cũng muốn nói với bác về câu chuyện “du lịch toàn dân” trong ngành nhà bác. Em được biết, trong một bản quy hoạch mới được công bố gần đây, ngành nhà bác đã được nhìn nhận lại là thuộc nhóm ngành kinh tế mà đã làm kinh tế rồi thì tính toán nó phải chắc, bác ạ.
- Chắc là như thế nào? Cậu ví dụ xem thử.
- Chắc là chắc từ con số thống kê, là chi phí đầu ra đầu vào, là lợi nhuận, là bài toán cạnh tranh.
- Chưa rõ lắm, cụ thể hơn xem nào?
- Ví dụ ngay từ cái con số thống kê lượng khách du lịch của nhà bác nhé. Bác biết là kinh tế Việt Nam gần đây liên doanh, liên kết nhiều, người nước ngoài đến Việt Nam học tập công tác cũng nhiều. Đâu phải tất cả trong số đó đều là khách du lịch mà bác lại thống kê lượng lượt khách quốc tế qua cửa khẩu rồi nói rằng, đó là lượng khách đến du lịch! Có nhầm nhọt gì không bác?
- Ừ, thì cứ cho là thế đi.
- Đấy, làm kinh tế là không thể à uôm được đâu bác ạ. Ví như lượng khách vào một tiệm cơm, người ta phải thống kê chính xác được những người nào ăn, ăn những món gì để mà “liệu cơm gắp mắm” mới có lãi được chứ bác. Cứ cho là tất cả khách quốc tế vào Việt Nam đều là khách du lịch đi. Thế nhưng chất lượng du lịch của chúng ta đang ở đâu? Chúng ta có những sản phẩm du lịch gì để họ mua, và những sản phẩm ấy có lợi nhuận không? Bác đã tính toán kỹ chưa?
- Thì chúng tớ vẫn tiếp thị, quảng bá, rồi đề nghị quốc tế người ta công nhận nhiều di sản. Có nhiều di sản thì thu hút khách quốc tế quá đi ấy chứ.
- Đã đành là các bác kết hợp với nhiều bộ, nhiều ngành, cũng làm được những việc ra trò nhưng mà vẫn chưa đủ đâu bác ạ. Đã bao giờ bác tự hỏi, tại sao nhiều nước Đông Nam Á khác không có nhiều di sản như ta, thậm chí không đông lượt khách quốc tế đến như ta mà lại tạo ra lợi nhuận du lịch rất lớn chưa? Ấy là bởi vì dịch vụ của chúng ta còn thô sơ, vẫn ở cấp thấp, chưa liên kết nhiều ngành, nhiều lĩnh vực. Em thấy ở gần ta, có Thái Lan, các ngành du lịch của họ đã liên kết được tới các siêu thị, trung tâm hội nghị… và họ có rất nhiều sản phẩm du lịch liên quan đến những lĩnh vực liên kết. Chẳng hạn như “du lịch thẩm mỹ, làm đẹp” bác đã bao giờ nghe chưa?
- Thì chúng ta vẫn còn trong quá trình xây dựng, còn phải học hỏi, tìm tòi nhiều.
- Bác ạ, qua năm 2014, trong chiến lược quy hoạch ngành bác nên chuyển hướng “tinh hóa” đi là vừa. Bác nên phân loại đối tượng khách du lịch nhiều tầng nhiều lớp hơn nữa, làm sao để khách du lịch người ta đến dù giàu hay nghèo ta vẫn tiếp đón họ một cách phù hợp được. Cách làm “du lịch toàn dân” cũng chấp nhận được, nhưng phải được định hướng, phân cấp, phân loại cụ thể, còn phải hướng dẫn, đào tạo lực lượng lao động trong ngành du lịch nữa. Nếu không chuẩn bị sớm, cứ mãi tìm tòi, học hỏi thì đến bao giờ ngành du lịch mới trở thành ngành kinh tế mũi nhọn được. Phải không bác?!
Ỷ THIÊN