Trong ký ức của mỗi người chúng ta luôn có rất nhiều điều để nhớ, nhưng có lẽ đáng nhớ nhất là những năm tháng của tuổi thơ. Đó là lứa tuổi rất trong sáng, hồn nhiên, chẳng chút vướng bận lo toan, cứ sớm chiều ngoài giờ học thì luôn bày đủ các trò chơi trẻ con để thỏa thích nô đùa.
Tôi còn nhớ rõ góc trời quê nhỏ của tôi là những con đường quanh co, xanh xanh màu cỏ, là những hàng tre, hàng dừa nghiêng mình che bóng mát. Đó cũng là cơn gió vi vu mang cánh diều bay vút lên cao chở theo cả tiếng cười rộn vang trong những buổi hoàng hôn...
Cái thuở đầu trần chân đất đi bắt con cá, con cua; bùn đất lấm lem bám dính áo quần cũng là những ký ức của thời trẻ nhỏ thật khó phai mờ. Rồi nhớ cả những chiều túm năm, tụm ba cùng nhau bơi xuồng đi hái bông điên điển về cho mẹ nấu món canh chua, vui lắm. Những buổi chiều ở quê, màu nắng vàng nghiêng nghiêng buông mình trên những con đường, trên khắp mặt sông. Những chùm điên điển ven sông khoe một màu vàng tươi thật đẹp.
Nhưng rồi theo thời gian, những đứa trẻ của quê cứ dần lớn lên theo năm tháng. Rồi đứa đi lập nghiệp ở xa, đứa theo chồng về miền đất lạ, có đứa vì hoàn cảnh khó khăn mà phải xa quê. Góc trời của tuổi thơ chỉ còn là những kỷ niệm mà có đứa nhớ, đứa quên vì những vất vả lo toan của cuộc sống cơm, áo, gạo, tiền…
Thời gian giống như một dòng sông cứ trôi và trôi mãi. Trước nhiều áp lực của cuộc sống, người ta lại ước mình được trở về với tuổi thơ, với cái thời mà chỉ có niềm vui luôn đầy ắp yêu thương.
Tôi lại nhớ về góc trời quê nhỏ của mình. Nơi đó vẫn những con đường quanh co xanh xanh màu cỏ. Vẫn những hàng tre, hàng dừa nghiêng che bóng mát. Và vẫn từng cơn gió vi vu như khúc hát gọi người về. Chỉ tiếc là chuyến đò tuổi thơ đã xuôi về miền ký ức lâu rồi; để trong tôi là những nhớ thương lưu luyến mãi bên lòng.
Chiều nay, ngọn gió trở mùa cứ tình tứ bên sông, như đang réo gọi ai về…
MINH HOÀI